Ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè năm 1992 xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh, đâm thẳng vào mắt Thư Nhan khiến cô đau nhức. Một cơn đau đầu búa bổ ập tới, kéo theo những mảnh ký ức vụn vỡ không thuộc về mình. Cô chưa kịp định thần xem tại sao mình lại từ một nữ cường nhân thời hiện đại biến thành một người phụ nữ yếu đuối nằm đây, thì một giọng nói lạnh lùng như băng mỏng đã vang lên ngay đỉnh đầu.
Ký đi, đừng diễn trò lấy cái chết ra đe dọa nữa, tôi không còn kiên nhẫn với cô đâu.
Thư Nhan nheo mắt, tầm nhìn dần rõ nét. Trước mặt cô là một người đàn ông mặc bộ vest thủ công đắt tiền, mái tóc chải chuốt tỉ mỉ, gương mặt góc cạnh hoàn hảo nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự chán ghét. Đó là Lục Viễn Chiêu, người chồng trên danh nghĩa của nguyên thân, cũng là nam chính trong cuốn tiểu thuyết niên đại mà cô vừa đọc xong tối qua.
Nhìn xuống tay mình, Thư Nhan thấy cô đang nắm chặt một tờ giấy đã bị vò nát ở góc. Đó là đơn ly hôn. Theo đúng cốt truyện, nguyên thân sẽ khóc lóc thảm thiết, quỳ xuống cầu xin rồi sau đó chọn cách cực đoan để níu kéo, nhưng cuối cùng vẫn bị đuổi khỏi nhà với hai bàn tay trắng.
Lục Viễn Chiêu thấy cô im lặng, chân mày càng nhíu chặt hơn, sự khinh bỉ trong mắt không hề che giấu. Anh ta ném một chiếc bút máy hiệu Hero lên mặt bàn phát ra tiếng động khô khốc.
Ngoài căn nhà này và chiếc xe sang, tôi sẽ cấp dưỡng cho cô thêm hai triệu tệ. Số tiền đó đủ để cô sống xa hoa cả đời, miễn là từ nay về sau cô đừng xuất hiện trước mặt tôi và làm phiền đến Diệp Vy nữa.
Hai triệu tệ vào những năm chín mươi. Thư Nhan nhẩm tính trong đầu, con số này ở thời đại này tương đương với một gia tài bạc triệu, có thể mua được cả vài dãy phố ở vị trí đắc địa. Trong khi nguyên thân coi đó là sự sỉ nhục tình yêu, thì Thư Nhan của hiện tại lại cảm thấy trái tim mình đập liên hồi vì phấn khích. Yêu đương là cái gì? Có ăn được không? Với số vốn khổng lồ này, cô có thể xây dựng một đế chế bất động sản cho riêng mình.
Thư Nhan không nói một lời, vươn bàn tay mảnh khảnh cầm lấy chiếc bút máy. Cô lật nhanh đến trang cuối cùng của bản thỏa thuận, lướt mắt qua các điều khoản về tài sản để đảm bảo mình không bị thiệt. Ánh mắt cô dừng lại ở dòng chữ về quyền nuôi con. Nam chính vì bận rộn sự nghiệp và muốn rảnh tay bên người tình nên đã đẩy cả hai đứa nhỏ cho cô.
Tốt, cực kỳ tốt. Cô thà nuôi hai đứa trẻ còn hơn phải phục vụ một người đàn ông coi mình như rác rưởi.
Xoẹt.
Một chữ ký dứt khoát, thanh thoát hiện lên trên giấy. Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy mười giây, nhanh đến mức Lục Viễn Chiêu đang chuẩn bị một tràng sỉ vả tiếp theo bỗng khựng lại. Anh ta nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn đã có chữ ký, vẻ mặt đờ đẫn hiện rõ sự ngỡ ngàng. Người phụ nữ vừa mới hôm qua còn đòi sống đòi chết, hôm nay lại ký tên với thái độ thản nhiên như thể vừa ký hóa đơn giao hàng.
Xong rồi. Thư Nhan đứng dậy, phủi nhẹ nếp nhăn trên váy, đôi mắt vốn dĩ u sầu của nguyên thân giờ đây rực rỡ và sắc sảo lạ thường. Cô nhìn thẳng vào mắt Lục Viễn Chiêu, môi khẽ nở một nụ cười khách sáo nhưng xa cách.
Lục tiên sinh, hy vọng anh sớm làm thủ tục chuyển tiền vào tài khoản của tôi. Từ giây phút này, anh và người tình của anh có thể thoải mái ở bên nhau, tôi tuyệt đối không làm phiền. Bây giờ thì mời anh ra ngoài, tôi cần thu dọn hành lý để rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Lục Viễn Chiêu đứng chôn chân tại chỗ, cảm giác hụt hẫng kỳ lạ dâng lên trong lòng. Đáng lẽ anh ta phải thấy nhẹ nhõm, nhưng thái độ dứt khoát đến vô tình của cô lại khiến cái tôi của anh ta bị tổn thương nghiêm trọng. Thư Nhan không đợi anh ta phản ứng, cô đi thẳng về phía phòng ngủ, bóng lưng mảnh mai nhưng thẳng tắp toát lên vẻ kiêu hãnh mà anh ta chưa từng thấy trước đây.
Trận chiến ly hôn mà Lục Viễn Chiêu chuẩn bị bấy lâu nay bỗng chốc kết thúc trong một nốt nhạc, để lại anh ta đứng ngẩn ngơ giữa căn phòng khách vắng lặng. Anh ta không hề biết rằng, người phụ nữ vừa ký tên kia không còn là kẻ luỵ tình mà anh ta vẫn khinh rẻ, mà là một linh hồn mới đang sẵn sàng khuấy đảo cả giới thương nghiệp Trung Quốc trong những năm tháng đầy biến động này.
Thư Nhan bước vào phòng, nhìn vào gương và tự nhủ. Chào mừng đến với thập niên 90, phú bà Thư Nhan.