MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trỗi Dậy Của Phú Bà Tự ThânChương 2

Sự Trỗi Dậy Của Phú Bà Tự Thân

Chương 2

903 từ · ~5 phút đọc

Sau khi tiếng động cơ xe của Lục Viễn Chiêu xa dần rồi mất hút sau cánh cổng sắt, Thư Nhan mới thực sự thả lỏng cơ thể. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da thật, cầm lấy bản sao thỏa thuận ly hôn và bắt đầu soi xét từng dòng một cách tỉ mỉ. Đôi mắt cô sáng rực lên khi nhìn thấy danh mục tài sản mà người chồng cũ vừa hào phóng ban tặng để đổi lấy sự tự do.

Ngoài hai triệu tệ tiền mặt sẽ được chuyển vào tài khoản ngân hàng trong vòng ba ngày tới, Thư Nhan còn sở hữu quyền sử dụng một căn tứ hợp viện nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở quận Tây Thành, Bắc Kinh. Đối với người ở những năm chín mươi, một căn nhà cổ có thể chỉ là một nơi ở cũ kỹ, nhưng với một người đến từ tương lai như cô, đó là một mỏ vàng lộ thiên. Chỉ cần giữ căn nhà đó thêm vài thập kỷ, giá trị của nó sẽ tăng lên gấp hàng trăm lần, đủ để cô đứng vững trong hàng ngũ những người giàu nhất đất nước.

Bên cạnh bất động sản, trong ga-ra còn có hai chiếc xe hơi đời mới, một chiếc Mercedes-Benz đen bóng và một chiếc xe địa hạt, những biểu tượng xa hoa tột bậc trong thời kỳ này. Thư Nhan khẽ bật cười, ngón tay lướt nhẹ trên mặt giấy nhám. Trong lòng cô thầm dành cho Lục Viễn Chiêu một danh xưng mới: Thần Tài. Nếu biết việc ly hôn lại mang về khối tài sản khổng lồ và sự thảnh thơi như thế này, có lẽ cô đã tự tay dâng bút cho anh ta từ lâu rồi.

Cô đứng dậy, đi dạo một vòng quanh căn biệt thự mà mình sắp rời bỏ. Từng bình hoa pha lê, từng bức tranh treo tường đều toát ra hơi thở của tiền bạc, nhưng đối với Thư Nhan, chúng chỉ là những vật ngoài thân không đáng để lưu luyến bằng số tiền thực tế trong sổ tiết kiệm. Cô biết rất rõ, những năm đầu thập niên chín mươi này là thời điểm vàng của sự chuyển mình. Với hai triệu tệ làm vốn, cô không cần phải dựa dẫm vào bất kỳ người đàn ông nào, cũng không cần phải diễn vai người vợ bị bỏ rơi đáng thương.

Tiếng bước chân nhỏ xíu từ phía cầu thang cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Thư Nhan ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai đứa trẻ đang nắm tay nhau đứng ở bậc thềm gỗ. Đứa lớn là Lục Hiên, khoảng bảy tuổi, khuôn mặt đúc từ một khuôn với Lục Viễn Chiêu nhưng ánh mắt lại đầy vẻ đề phòng và già dặn trước tuổi. Đứa nhỏ là Lục Tâm, mới hơn bốn tuổi, đôi mắt tròn xoe vẫn còn ngấn lệ, có lẽ con bé đã nghe thấy tiếng cãi vã lúc nãy.

Ký ức của nguyên thân ùa về, khiến lồng ngực Thư Nhan hơi thắt lại. Nguyên thân vì mải mê theo đuổi tình yêu mù quáng với chồng mà đã bỏ bê, thậm chí có đôi khi trút giận lên hai đứa nhỏ này. Chúng nhìn cô không có sự thân thiết của mẹ con, mà chỉ có sự sợ hãi và xa cách. Lục Hiên hơi đứng chắn trước em gái, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra cứng cỏi.

Mẹ lại muốn đuổi tụi con đi sao? Cha đi rồi, mẹ cũng đi luôn đúng không?

Cái nhìn của đứa trẻ khiến Thư Nhan cảm thấy một sự thương xót trào dâng. Cô đặt bản thỏa thuận xuống bàn, chậm rãi tiến về phía chúng. Thay vì vẻ mặt u ám hay cáu gắt như mọi khi, cô ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với hai đứa trẻ, nở một nụ cười ấm áp mà nguyên thân chưa bao giờ dành cho chúng.

Không đâu, mẹ sẽ không đi đâu cả. Từ nay về sau, ba mẹ con mình sẽ ở bên nhau. Mẹ sẽ đưa các con đến một ngôi nhà mới, đẹp hơn và yên tĩnh hơn.

Lục Hiên ngẩn người, bàn tay đang nắm chặt em gái khẽ nới lỏng. Cậu bé chưa bao giờ thấy mẹ mình dịu dàng như vậy, cũng chưa bao giờ thấy ánh sáng trong mắt mẹ lại bình yên đến thế. Thư Nhan vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu hai đứa nhỏ. Cô biết rằng, hành trình trở thành một phú bà không chỉ là việc kiếm tiền, mà còn là sửa chữa những sai lầm của nguyên thân, biến hai đứa trẻ bị tổn thương này thành những người hạnh phúc nhất.

Ba mẹ con mình sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Đừng sợ, mẹ có rất nhiều tiền, đủ để nuôi các con lớn khôn thật tốt.

Thư Nhan vừa nói vừa nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng đang rát vàng lên những mầm xanh ngoài vườn. Lục Viễn Chiêu có thể mang đi tình yêu giả tạo của anh ta, nhưng anh ta đã để lại cho cô những thứ thực tế hơn nhiều. Cô sẽ dùng số vốn của vị Thần Tài kia để xây dựng một tương lai rực rỡ, nơi mà ba mẹ con cô mới là những nhân vật chính duy nhất.