MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trỗi Dậy Của Phú Bà Tự ThânChương 3

Sự Trỗi Dậy Của Phú Bà Tự Thân

Chương 3

857 từ · ~5 phút đọc

Thư Nhan nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự bất an của Lục Hiên và Lục Tâm, lòng cô khẽ thắt lại. Trong ký ức của nguyên thân, hai đứa trẻ này giống như những gánh nặng cản trở cô ta tìm kiếm sự chú ý từ chồng. Những bữa cơm nguội lạnh, những tiếng quát tháo vô cớ đã khiến chúng trở nên lầm lì, sợ hãi chính người mẹ ruột của mình. Thư Nhan biết rằng, muốn xây dựng một cuộc đời mới bền vững, cô phải bắt đầu từ việc hàn gắn những vết nứt trong tâm hồn hai đứa nhỏ này.

Cô nhẹ nhàng đứng dậy, phủi đi lớp bụi tưởng tượng trên tà váy rồi mỉm cười nói với hai anh em bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể.

Hai đứa đã đói chưa? Hôm nay mẹ sẽ nấu món thật ngon cho hai anh em nhé.

Lục Hiên nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc, cậu bé kéo em gái lùi lại một bước như thể đang đề phòng một cơn bão sắp ập đến. Thư Nhan không vội vàng, cô hiểu rằng niềm tin không thể xây dựng lại trong một sớm một chiều. Cô quay lưng đi thẳng vào căn bếp rộng lớn của biệt thự họ Lục. Căn bếp đầy đủ tiện nghi nhưng lại thiếu đi hơi ấm của lửa hồng, trông lạnh lẽo chẳng khác gì cuộc hôn nhân vừa đổ vỡ kia.

Cô mở tủ lạnh, kiểm tra các nguyên liệu còn sót lại. Có một ít sườn non, vài quả trứng gà, khoai tây và rau củ tươi. Với kỹ năng của một người từng sống ở thời hiện đại, nơi mà các món ăn được nâng tầm thành nghệ thuật, Thư Nhan bắt tay vào sơ chế. Cô chặt sườn thành từng miếng vừa ăn, chần qua nước sôi để khử mùi rồi bắt đầu canh lửa để làm món sườn xào chua ngọt với lớp nước sốt bóng bẩy, đậm đà. Tiếng xèo xèo của dầu nóng hòa quyện cùng mùi thơm ngào ngạt của đường thốt nốt và dấm đen bắt đầu lan tỏa khắp gian nhà.

Lục Tâm, đứa bé nhỏ hơn, không cưỡng lại được mùi hương quyến rũ ấy. Con bé ló đầu vào cửa bếp, hít hà một hơi thật sâu rồi nhìn mẹ mình đầy ngạc nhiên. Thư Nhan đang thoăn thoắt thái khoai tây thành những sợi nhỏ đều tăm tắp để làm món khoai tây bào sợi xào chua cay, động tác của cô uyển chuyển và tự tin như một đầu bếp chuyên nghiệp.

Thấy con gái đứng ngoài, Thư Nhan vẫy tay gọi nhỏ.

Tâm Tâm lại đây, nếm thử xem sườn đã vừa miệng chưa nào?

Lục Tâm nhìn anh trai, thấy Lục Hiên cũng đang đứng ngẩn ngơ ở cửa, con bé mới rón rén bước lại gần. Thư Nhan thổi nhẹ miếng sườn cho bớt nóng rồi đưa đến tận miệng con gái. Vị ngọt thanh của thịt, vị chua nhẹ của sốt hòa quyện khiến đôi mắt Lục Tâm sáng bừng lên. Con bé nhai ngấu nghiến, rồi không nhịn được mà thốt lên một tiếng khen ngợi nho nhỏ.

Ngon quá ạ! Mẹ ơi, ngon hơn cả đồ của dì làm ở trường.

Lục Hiên lúc này cũng không thể giữ vẻ mặt lạnh lùng được nữa. Cậu bé bước vào bếp, giúp mẹ lấy bát đũa. Thư Nhan tinh ý nhận ra sự chuyển biến này, cô không nhắc gì đến chuyện cũ, cũng không xin lỗi quá rình rang, cô chỉ lẳng lặng gắp vào bát hai đứa trẻ những miếng thịt ngon nhất. Bữa cơm chiều hôm ấy diễn ra trong sự im lặng, nhưng không còn là sự im lặng căng thẳng như trước, mà là sự im lặng của sự hài lòng và hơi ấm gia đình bắt đầu nhen nhóm.

Ăn xong, Thư Nhan lấy khăn giấy lau khóe miệng cho Lục Tâm, rồi nhìn cả hai đứa trẻ bằng ánh mắt kiên định.

Từ mai chúng ta sẽ chuyển nhà. Đồ chơi hay quần áo nào các con thích nhất thì cứ gom lại, mẹ sẽ mang hết đi cho các con. Ở nhà mới, mẹ sẽ làm cho mỗi đứa một phòng riêng thật đẹp, được không?

Lục Hiên nhìn mẹ mình hồi lâu, rồi khẽ gật đầu. Đây là lần đầu tiên cậu thấy mẹ nói chuyện mà không kèm theo những cái nhíu mày hay tiếng thở dài mệt mỏi. Trong lòng cậu bé bảy tuổi bắt đầu nhen nhóm một hy vọng nhỏ nhoi rằng, có lẽ việc cha đi rồi lại là một điều tốt.

Thư Nhan nhìn bóng lưng hai đứa trẻ dắt tay nhau lên lầu, trong lòng thầm tính toán. Với kỹ năng nấu nướng và sự dịu dàng này, cô đã bước đầu thành công thu phục hai "vị thần tài nhỏ". Ngày mai, khi nhận được hai triệu tệ, cô sẽ chính thức dẫn theo hai đứa nhỏ này đi xây dựng vương quốc của riêng mình, nơi không có dấu vết của Lục Viễn Chiêu và người tình của anh ta.