MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trỗi Dậy Của Phú Bà Tự ThânChương 4

Sự Trỗi Dậy Của Phú Bà Tự Thân

Chương 4

780 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, khi Thư Nhan đang cùng hai đứa trẻ thu dọn những món đồ chơi yêu thích vào thùng giấy thì tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Cô vỗ vai Lục Hiên, bảo cậu bé dẫn em gái lên lầu chơi rồi mới chậm rãi bước ra phòng khách. Cánh cửa vừa mở, một mùi nước hoa nồng nặc sộc thẳng vào mũi cô. Đứng trước cửa là Diệp Vy, người phụ nữ mà Lục Viễn Chiêu luôn coi là đóa hoa nhài trắng thanh thuần, người tình khiến anh ta sẵn sàng vứt bỏ gia đình.

Diệp Vy hôm nay diện một chiếc váy hoa nhí bó sát, trên tay xách chiếc túi da hàng hiệu mà có lẽ Lục Viễn Chiêu vừa mới tặng. Cô ta tháo chiếc kính râm to bản, liếc nhìn những chiếc thùng giấy ngổn ngang giữa phòng khách rồi nở một nụ cười đắc ý, giọng nói ngọt xớt nhưng đầy gai nhọn.

Chị Nhan, nghe nói chị đã ký đơn rồi nên em mới dám ghé qua thăm. Anh Viễn Chiêu tối qua ở chỗ em cứ thở ngắn than dài, nói rằng chỉ sợ chị lại làm mình làm mẩy không chịu dọn đi. Anh ấy còn dặn em mang ít tiền bồi bổ cho chị, bảo chị sau này sống một mình thì nên biết tiết kiệm, đừng tiêu xài hoang phí như trước nữa.

Diệp Vy vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một phong bì mỏng, đặt lên bàn với vẻ mặt như đang ban phát lòng thương hại. Cô ta tự nhiên đi lại trong phòng, chạm tay vào những món đồ nội thất đắt tiền như thể mình đã là bà chủ thực sự của căn biệt thự này. Thư Nhan khoanh tay đứng tựa vào thành cửa, thản nhiên nhìn màn kịch vụng về của đối phương. Ánh mắt cô lạnh lùng đến mức khiến Diệp Vy cảm thấy rùng mình, tiếng cười gượng gạo tắt ngấm trên môi.

Thư Nhan tiến lại gần, cầm phong bì tiền lên rồi ném thẳng vào mặt Diệp Vy. Những tờ tiền lẻ rơi lả tả xuống sàn nhà. Trước khi Diệp Vy kịp thốt lên lời nhục mạ, Thư Nhan đã vung tay giáng một cái tát thật mạnh vào gương mặt đang trang điểm cầu kỳ kia. Tiếng "chát" vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.

Diệp Vy ôm lấy một bên má đang sưng đỏ, đôi mắt trợn ngược vì bàng hoàng. Cô ta không thể tin nổi người đàn bà vốn chỉ biết khóc lóc nhu nhược như Thư Nhan lại dám ra tay đánh mình.

Cô... cô dám đánh tôi? Anh Viễn Chiêu sẽ không tha cho cô đâu!

Thư Nhan nhếch môi, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ. Cô không thèm đôi co, đi thẳng vào phòng ngủ chính và lôi ra một chiếc vali lớn. Đó là toàn bộ quần áo, cà vạt và giày da mà Lục Viễn Chiêu còn để lại. Cô kéo chiếc vali ra đến cửa, không một chút do dự mà hất tung tất cả ra mặt đường nhựa ngay trước cổng biệt thự. Những chiếc áo sơ mi đắt tiền và những đôi giày thủ công nằm vương vãi trên nền đất bụi bặm.

Về bảo người đàn ông của cô rằng, rác rưởi thì nên ở đúng chỗ của nó. Tôi đã ký đơn, nghĩa là tôi đã vứt bỏ anh ta chứ không phải anh ta bỏ tôi. Loại đàn ông mà cô coi là báu vật, trong mắt tôi bây giờ không đáng một xu. Cầm lấy đống đồ cũ này và biến khỏi mắt tôi ngay lập tức trước khi tôi gọi bảo vệ đến tống khứ loại tiểu tam không biết xấu hổ này đi.

Hàng xóm xung quanh bắt đầu tò mò ló đầu ra xem. Diệp Vy xấu hổ đến mức mặt mũi đỏ bừng, cô ta vừa khóc vừa vội vàng nhặt nhạnh đống quần áo dưới đất dưới những ánh mắt chỉ trỏ của mọi người. Thư Nhan đứng ở bậc thềm, dáng vẻ cao ngạo và dứt khoát như một nữ hoàng vừa dẹp xong một đám phản nghịch.

Khi chiếc xe của Diệp Vy lao đi trong sự nhục nhã, Thư Nhan quay vào nhà, đóng sầm cửa lại. Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực nhẹ nhõm vô cùng. Sự yếu đuối cuối cùng của nguyên thân đã theo cái tát đó mà tan biến hoàn toàn. Cô không chỉ dọn dẹp xong đám người phiền phức, mà còn dọn sạch tâm hồn để sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời.