Thủ tục ly hôn tại cục dân chính diễn ra nhanh chóng hơn Thư Nhan tưởng tượng. Lục Viễn Chiêu xuất hiện với khuôn mặt lạnh lùng, đôi lông mày nhíu chặt khi nhìn thấy Thư Nhan ăn mặc giản dị nhưng lại toát lên khí chất thanh sạch, khác hẳn với vẻ u uất thường ngày. Anh ta không nói một lời, chỉ dứt khoát ký vào những tờ giấy cuối cùng để chấm dứt cuộc hôn nhân kéo dài tám năm. Khi cầm trên tay tờ chứng nhận ly hôn màu đỏ, Thư Nhan cảm nhận được một luồng sinh khí mới mẻ chạy dọc cơ thể, như thể xiềng xích vô hình vừa được tháo bỏ.
Lục Viễn Chiêu nhìn cô, trong lòng thoáng qua một chút hụt hẫng khó hiểu khi thấy cô không hề nhìn anh ta lấy một lần sau khi bước ra khỏi cổng cơ quan. Anh ta định nói điều gì đó về việc chu cấp cho con cái, nhưng Thư Nhan đã nhanh chóng bước lên chiếc xe taxi đang chờ sẵn, để lại cho anh ta một bóng lưng tuyệt tình.
Trở về căn biệt thự họ Lục, Thư Nhan không lãng phí thêm một giây phút nào. Cô đã thuê một đội bốc xếp chuyên nghiệp đến để chuyển đồ đạc. Thực tế, cô không mang theo nhiều, ngoài quần áo cá nhân, sách vở và đồ chơi của Lục Hiên và Lục Tâm, cô chỉ lấy đi một vài món đồ lưu niệm có giá trị tinh thần. Những món nội thất xa hoa, những bộ đồ trà sứ đắt tiền vốn thuộc về nhà họ Lục, cô đều để lại không chút luyến tiếc. Cô biết rõ, với hai triệu tệ sắp sửa vào tài khoản, cô có thể mua được những thứ tốt gấp vạn lần.
Lục Hiên và Lục Tâm đứng bên cạnh những thùng giấy, đôi mắt chúng ánh lên sự tò mò xen lẫn hồi hộp. Lục Hiên nắm chặt tay mẹ, dường như cậu bé đã bắt đầu tin tưởng rằng lần này mẹ nói thật, mẹ thực sự sẽ đưa chúng đi đến một nơi tốt đẹp hơn. Thư Nhan cúi xuống, cài lại khuy áo cho con trai rồi mỉm cười trấn an.
Đi thôi các con, từ nay chúng ta sẽ sống ở nhà mới của riêng ba mẹ con mình.
Chiếc xe tải chở đồ lăn bánh khỏi khu biệt thự cao cấp, Thư Nhan ngoái đầu nhìn lại lần cuối. Căn nhà đó từng là nấm mồ chôn vùi thanh xuân của nguyên thân, nhưng đối với cô, nó chỉ là một trạm dừng chân tạm bợ. Khi xe rẽ qua những con phố sầm uất của Bắc Kinh những năm 90, cô nhìn thấy những tấm biển quảng cáo vẽ tay, những dòng người đi xe đạp tấp nập và không khí hừng hực của một thời đại đang thay đổi.
Điểm dừng của họ là một căn tứ hợp viện nằm trong một con ngõ sâu tại quận Tây Thành. Khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, một khoảng sân vuông vức với cây lựu già đang trổ hoa đỏ rực hiện ra trước mắt. Dù bụi bặm vì lâu ngày không có người ở, nhưng cấu trúc nhà cổ kính với những cột gỗ sơn son và mái ngói lưu ly vẫn toát lên vẻ vương giả thầm lặng. Thư Nhan đứng giữa sân, hít một hơi thật sâu mùi hương của đất và gỗ cũ.
Đây không chỉ là một căn nhà, đây là pháo đài tự do đầu tiên của cô. Tại đây, cô sẽ không còn là bà Lục bị người đời mỉa mai, không còn là người mẹ vô tâm trong mắt con trẻ. Cô sẽ là Thư Nhan, người phụ nữ nắm giữ vận mệnh của chính mình và khối tài sản kếch xù đang chờ được sinh sôi nảy nở. Một cuộc sống mới chính thức bắt đầu, rực rỡ và đầy hứa hẹn dưới ánh nắng vàng óng của mùa hè năm 1992.