Căn tứ hợp viện sau một ngày được dọn dẹp đã bắt đầu ra dáng một tổ ấm thực sự. Thư Nhan nhìn đồng hồ, thấy đã quá trưa, cô quyết định gác lại việc sắp xếp đồ đạc để đưa Lục Hiên và Lục Tâm ra ngoài. Đây là lần đầu tiên ba mẹ con cùng nhau dạo phố kể từ khi bước ra khỏi cánh cửa nhà họ Lục. Cô muốn dùng sự náo nhiệt của phố xá để xóa tan đi những dư chấn cuối cùng của cuộc ly hôn trong lòng hai đứa trẻ.
Họ dừng chân tại một nhà hàng vịt quay có tiếng trên phố Vương Phủ Tỉnh. Trong không gian mang đậm hơi thở hoài cổ với bàn ghế gỗ bóng loáng, Thư Nhan gọi những món ngon nhất. Nhìn Lục Tâm hào hứng với miếng da vịt giòn rụm và Lục Hiên bắt đầu thả lỏng đôi vai, không còn ngồi khúm núm như khi đối diện với người cha nghiêm khắc, Thư Nhan cảm thấy mọi nỗ lực của mình đều xứng đáng. Cô nhận ra rằng, tiền bạc không chỉ mua được sự tự do mà còn mua được nụ cười của những người mình trân quý.
Sau bữa trưa, Thư Nhan dẫn các con vào cửa bách hóa tổng hợp. Cô không ngần ngại chọn cho Lục Hiên những bộ đồ thể thao năng động và cho Lục Tâm những chiếc váy xòe điệu đà nhất theo xu hướng thời thượng của những năm 90. Nhân viên bán hàng nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp, khí chất sang trọng lại chi tiền không chớp mắt thì thái độ vô cùng cung kính. Thư Nhan lướt nhìn mình trong gương, cô thấy một người phụ nữ tràn đầy sức sống, khác hẳn với vẻ mặt vàng vọt, tiều tụy trong ký ức của nguyên thân.
Trong lúc chờ nhân viên gói đồ, Thư Nhan lơ đãng cầm lấy tờ báo "Kinh tế hàng ngày" đặt trên kệ. Một dòng tít nhỏ ở trang trong đập vào mắt cô: "Đẩy mạnh quy hoạch hạ tầng khu vực Phố Đông - Thượng Hải".
Đôi mắt Thư Nhan nheo lại, bộ não của một nhà đầu tư thời hiện đại bắt đầu hoạt động hết công suất. Cô nhớ lại những trang lịch sử kinh tế đã từng đọc qua. Năm 1992, Phố Đông vẫn còn là một vùng đất hoang sơ, đầy rẫy những ruộng rau và nhà xưởng cũ nát, người dân Thượng Hải vẫn truyền tai nhau câu nói: "Thà lấy một chiếc giường ở Phố Tây còn hơn một căn nhà ở Phố Đông". Nhưng cô biết rõ, chỉ vài năm nữa thôi, nơi đó sẽ trở thành trung tâm tài chính sầm uất bậc nhất thế giới, giá đất sẽ tăng phi mã theo từng ngày.
Ở thời điểm này, đất đai ở đó thực sự đang rẻ như cho. Những người có tiền hiện tại đều đang đổ xô đi mua nhà lầu ở trung tâm Bắc Kinh hoặc chuyển ra nước ngoài, chẳng mấy ai thèm ngó ngàng đến vùng đất bồi ven sông Hoàng Phố ấy.
Thư Nhan khẽ mỉm cười, một kế hoạch táo bạo dần hình thành. Hai triệu tệ trong tay cô nếu chỉ để ăn tiêu thì rồi cũng cạn, nhưng nếu đổ vào Phố Đông lúc này, nó sẽ biến thành một con gà đẻ trứng vàng khổng lồ. Cô cần phải tranh thủ thời gian, trước khi những "ông lớn" khác nhận ra giá trị thực sự của vùng đất này.
Mẹ ơi, mẹ nhìn gì mà chăm chú thế?
Tiếng gọi của Lục Tâm kéo cô trở về thực tại. Thư Nhan gập tờ báo lại, xoa đầu con gái, trong lòng đã hạ quyết tâm. Cô sẽ không chỉ dừng lại ở việc làm một phú bà an phận thủ thường. Cô sẽ trở thành người nắm giữ mạch máu của những công trình biểu tượng sắp sửa mọc lên.
Đi thôi, chúng ta về nhà chuẩn bị hành lý. Mấy ngày tới, mẹ sẽ đưa hai con đi du lịch Thượng Hải một chuyến.
Lục Hiên và Lục Tâm reo hò phấn khích, còn Thư Nhan thì nhìn về phía chân trời xa xăm. Chuyến đi này không đơn thuần là du lịch, đó là bước đi đầu tiên để cô biến số tiền ly hôn của Lục Viễn Chiêu trở thành bàn đạp đưa cô lên đỉnh cao của giới thượng lưu.