Sáng sớm hôm sau, Thư Nhan liên hệ với một đầu mối chuyên thu mua xe cũ có tiếng tại Bắc Kinh. Chiếc Mercedes-Benz đen bóng – món tài sản mà nguyên thân từng coi là thể diện của một phu nhân hào môn – giờ đây trong mắt cô chỉ là một đống sắt thép có giá trị thanh khoản cao. Cô biết rõ, trong kinh doanh, giữ lại những thứ chỉ để "làm cảnh" là điều tối kỵ, nhất là khi cô đang cần gom mọi nguồn lực cho ván bài tại Phố Đông.
Khi chiếc xe được lái đến một bãi ký gửi hạng sang để kiểm tra định giá, Thư Nhan tình cờ chạm mặt một nhóm phụ nữ ăn mặc cầu kỳ. Đó là hội "chị em bạn dì" cũ của nguyên thân, những người vốn dĩ chỉ kết giao dựa trên địa vị của chồng cô. Dẫn đầu là Lâm tiểu thư, người từng nhiều lần mỉa mai sự nhu nhược của Thư Nhan sau lưng. Vừa nhìn thấy Thư Nhan đang đứng bàn bạc với tay buôn xe, nhóm người này lập tức vây quanh, ánh mắt lộ rõ sự chế giễu.
Ôi, đây chẳng phải là bà Lục sao? À tôi quên mất, giờ phải gọi là Thư tiểu thư rồi chứ nhỉ. Nghe nói sau khi ly hôn, cô bị đuổi khỏi biệt thự, không ngờ đến cả chiếc xe này cũng không giữ nổi, phải mang đi bán thế này sao?
Lâm tiểu thư lấy khăn tay che miệng cười, giọng nói lảnh lót thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Những người còn lại cũng hùa theo, kẻ thì tỏ vẻ thương hại, người thì tặc lưỡi tiếc cho một kiếp "phượng hoàng hóa gà rừng". Họ đinh ninh rằng Thư Nhan đang túng quẫn đến mức phải bán tháo tài sản để trang trải cuộc sống sau khi mất đi chỗ dựa là Lục Viễn Chiêu.
Thư Nhan thản nhiên đứng đó, đôi mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Cô không hề có ý định giải thích hay tranh cãi. Với cô, việc phí lời với những người không cùng đẳng cấp tư duy chỉ làm mất thời gian quý báu. Cô nhìn thẳng vào Lâm tiểu thư, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Lâm tiểu thư nói đúng, chiếc xe này cũ rồi, ngồi không còn êm mông nữa nên tôi muốn đổi cái mới hơn. Hơn nữa, vật cũ mà không bỏ đi thì làm sao có chỗ cho những thứ giá trị hơn vào nhà, phải không?
Nói xong, cô thản nhiên quay lại ký giấy tờ chuyển nhượng. Tay buôn xe đưa cho cô một xấp tiền mặt đặt cọc và giấy hẹn nhận nốt phần còn lại vào tài khoản ngân hàng. Tổng cộng thêm được một khoản vốn không nhỏ, Thư Nhan cảm thấy hài lòng hơn bao giờ hết. Cô lướt qua nhóm người đang ngơ ngác kia, bước đi thẳng tắp, khí chất tự tin tỏa ra khiến những lời mỉa mai vừa rồi bỗng trở nên lố bịch và rẻ tiền.
Nhìn bóng lưng thanh thoát của Thư Nhan khuất dần, hội chị em nọ vẫn chưa hết hậm hực. Họ không thể hiểu nổi tại sao một người phụ nữ vừa mất chồng, vừa phải bán xe lại có thể điềm tĩnh đến thế. Họ không biết rằng, trong khi họ mải mê soi mói những chiếc túi xách, những chiếc xe sang để giữ thể diện, thì Thư Nhan đang âm thầm xây dựng một con đường tắt để vượt xa họ đến mức họ không bao giờ có thể chạm tới.
Thư Nhan ngồi trên chiếc taxi trở về căn tứ hợp viện, nhẩm tính số con số trong tài khoản. Hai triệu tệ ban đầu cộng với số tiền bán xe và đồ trang sức không dùng đến, cô đã có trong tay gần hai triệu rưỡi tệ. Ở năm 1992 này, đây là một con số có thể xoay chuyển cả một vùng đất. Cô nhìn ra cửa sổ, nụ cười thầm kín hiện rõ trên môi.
Cứ để họ cười đi, vì chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, ngay cả một mét vuông đất của cô cũng sẽ là thứ mà họ không đủ tư cách để hỏi mua.