Chuyến tàu hỏa tốc hành từ Bắc Kinh đi Thượng Hải mất hơn mười tiếng đồng hồ, nhưng đối với Thư Nhan, mỗi phút trôi qua đều là sự chuẩn bị cho một cuộc lột xác. Cô dẫn theo Lục Hiên và Lục Tâm trong toa hạng nhất, nhìn cảnh vật vùn vụt trôi qua cửa sổ. Khác với sự nhộn nhịp mang màu sắc chính trị của thủ đô, Thượng Hải năm 1992 toát lên một hơi thở thương mại sơ khai, nửa cổ kính nửa hiện đại, giống như một con mãnh thú đang chờ thức tỉnh.
Vừa đặt chân đến Thượng Hải, Thư Nhan không vội vã nghỉ ngơi tại những khách sạn sang trọng ở Bến Thượng Hải. Sau khi gửi con cho một bảo mẫu trung niên đáng tin cậy mà cô thuê riêng, cô lập tức thuê một chiếc taxi chạy thẳng qua phía đông sông Hoàng Phố. Khi chiếc phà cập bến Phố Đông, hiện ra trước mắt cô không phải là những tòa nhà chọc trời mà là những con đường đất đỏ, những khu nhà nát mái ngói xô lệch và những cánh đồng rau xanh mướt trải dài.
Thư Nhan bắt đầu tìm đến các văn phòng môi giới nhà đất nhỏ lẻ và các ủy ban cư dân địa phương. Tại đây, việc mua bán đất đai vẫn còn khá lỏng lẻo và rẻ tới mức khó tin. Khi cô đặt vấn đề muốn dùng một triệu tệ để thu mua tất cả những khu đất trống và nhà kho cũ nát quanh khu vực Lục Gia Chủy, những người môi giới nhìn cô bằng ánh mắt như thể nhìn một kẻ tâm thần vừa trốn viện.
Thưa cô, với một triệu tệ cô có thể mua được những căn biệt thự kiểu Pháp cực đẹp ở khu Phố Tây, tại sao lại ném tiền vào cái bãi bùn lầy này? Ở đây ngoài muỗi và đất phèn thì chẳng có gì đâu.
Người môi giới vừa nói vừa lắc đầu ngao ngán. Tin đồn về một người phụ nữ trẻ tuổi, xinh đẹp từ phương Bắc xuống, vác theo một vali tiền để mua "đất hoang" nhanh chóng lan truyền khắp các ngõ ngách. Thậm chí, một vài chủ đất đang muốn tống khứ những mảnh ruộng không canh tác được còn tìm đến tận nơi cô ở để gạ bán. Họ vừa đếm tiền vừa cười thầm trong bụng, cho rằng mình đã gặp được một "phú bà" ngốc nghếch nhất thiên hạ.
Thư Nhan phớt lờ tất cả những lời xì xào bàn tán. Cô cầm trên tay tấm bản đồ quy hoạch thô sơ, đối chiếu với ký ức về sơ đồ tàu điện ngầm và các trung tâm tài chính trong tương lai. Cô gom sạch những mảnh đất lẻ tẻ, những nhà kho bỏ hoang ven sông, thậm chí là cả một khu xưởng dệt cũ đang trên đà phá sản.
Tờ chứng nhận quyền sử dụng đất dày lên từng ngày trong vali của cô. Một triệu tệ - tương đương với một nửa gia tài cô có - đã nhanh chóng biến thành những mảnh giấy lộn trong mắt người đời, nhưng lại là những "mảnh kim cương" thô trong mắt cô. Lục Hiên đứng bên cạnh nhìn mẹ ký hết tờ giấy này đến tờ giấy khác, cậu bé tò mò hỏi vì sao mẹ lại mua nhiều nhà hỏng đến vậy. Thư Nhan chỉ xoa đầu con, ánh mắt rực sáng niềm tin.
Hiên Hiên, sau này con sẽ hiểu. Đất đai không bao giờ phản bội chúng ta, nó chỉ cần thời gian để chứng minh giá trị mà thôi.
Buổi tối, ngồi bên bờ sông nhìn về phía Phố Tây rực rỡ ánh đèn, Thư Nhan cảm nhận được làn gió ẩm ướt của sông Hoàng Phố thổi qua tóc. Những người bảo cô điên hôm nay, vài năm sau sẽ chính là những người quỳ xuống cầu xin cô nhượng lại dù chỉ là một mét vuông đất. Cô đã gieo những hạt giống đầu tiên xuống vùng đất hứa này, và giờ đây, cô chỉ việc kiên nhẫn chờ đợi ngày thu hoạch một rừng vàng.