MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trỗi Dậy Của Phú Bà Tự ThânChương 9

Sự Trỗi Dậy Của Phú Bà Tự Thân

Chương 9

753 từ · ~4 phút đọc

Thượng Hải về đêm khoác lên mình vẻ đẹp hào nhoáng của một thành phố không ngủ. Thư Nhan nhận được lời mời tham dự một bữa tiệc thương mại tại khách sạn Hòa Bình – nơi tụ họp của những nhà đầu tư lớn nhất từ cả hai miền Nam Bắc. Cô hiểu rằng, để thực sự bước chân vào giới thượng tầng, tiền bạc thôi là chưa đủ, cô cần những mối quan hệ và một sự hiện diện khiến người khác không thể xem thường.

Tối hôm đó, Thư Nhan xuất hiện trong một chiếc sườn xám cách tân màu xanh ngọc bích, ôm sát lấy đường cong cơ thể thanh mảnh nhưng đầy sức sống. Mái tóc cô được búi cao giản dị, để lộ chiếc cổ trắng ngần và đôi khuyên tai ngọc trai đen quý phái. Không còn vẻ tiều tụy, u uất của người đàn bà bị chồng bỏ rơi, Thư Nhan bây giờ rực rỡ và sắc sảo như một viên kim cương vừa được mài giũa.

Vừa bước vào sảnh tiệc, cô đã thu hút vô số ánh nhìn ngưỡng mộ. Và trong đám đông ấy, có một ánh mắt đầy chấn động đang đóng đinh vào người cô. Lục Viễn Chiêu đứng ở phía xa, trên tay cầm ly rượu vang, cả người như đông cứng lại. Anh ta đến Thượng Hải để khảo sát thị trường vận tải, hoàn toàn không ngờ lại bắt gặp vợ cũ của mình trong một khung cảnh xa hoa thế này.

Lục Viễn Chiêu nhíu mày, cảm giác khó chịu dâng lên lấp đầy lồng ngực. Theo suy nghĩ của anh ta, sau khi ly hôn và mang theo hai đứa con, Thư Nhan đáng lẽ phải sống trong sự hối hận, thậm chí là khổ sở vì thiếu thốn hơi ấm của gia đình. Anh ta từng đinh ninh rằng cô sẽ sớm gọi điện khóc lóc hoặc dùng con cái để níu kéo mình quay lại. Nhưng trước mắt anh ta là một người phụ nữ hoàn toàn khác – tự tin, quý phái và dường như đang tận hưởng cuộc sống tự do một cách trọn vẹn nhất.

Lục Viễn Chiêu không kìm lòng được mà bước về phía cô, giọng nói trầm thấp pha chút mỉa mai quen thuộc.

Không ngờ lại gặp cô ở đây. Thư Nhan, cô dùng số tiền tôi đưa để mua sắm vẻ ngoài này sao? Có vẻ cuộc sống của một người độc thân khiến cô hào hứng đến mức quên mất mình còn hai đứa nhỏ ở nhà?

Thư Nhan quay lại, nụ cười trên môi cô không hề nhạt đi khi nhìn thấy chồng cũ. Cô thản nhiên nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt nhìn anh ta như nhìn một người quen cũ không mấy quan trọng.

Lục tiên sinh lo xa quá rồi. Tôi tiêu tiền của chính mình, diện đồ cho chính mình nhìn, điều đó có gì không ổn sao? Còn về hai đứa trẻ, chúng đang được chăm sóc rất tốt bởi những người có chuyên môn, hơn hẳn lúc còn ở trong căn biệt thự lạnh lẽo nhà anh. Thay vì đứng đây mỉa mai tôi, anh nên dành thời gian chăm sóc cô người tình của mình thì hơn, tôi nghe nói cô ta vừa phải chịu một chút "tai nạn" ngoài ý muốn ở Bắc Kinh đấy.

Sự bình thản của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lục Viễn Chiêu. Anh ta vốn dĩ muốn thấy sự dao động, một chút đau khổ hay oán hận trong mắt cô, nhưng cô lại nhìn anh ta bằng sự xa cách tuyệt đối. Cảm giác bị xem thường khiến một người kiêu ngạo như Lục Viễn Chiêu cảm thấy tức giận. Anh ta chưa kịp đáp lời thì một vài thương nhân lớn đã tiến lại gần chào hỏi Thư Nhan, họ gọi cô bằng danh xưng "Thư tiểu thư" đầy tôn trọng, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của anh ta.

Lục Viễn Chiêu đứng chôn chân tại chỗ, nhìn Thư Nhan tự tin giao tiếp giữa đám đông. Lần đầu tiên anh ta nhận ra, người phụ nữ này dường như chưa bao giờ cần đến anh ta để tỏa sáng. Sự rực rỡ của cô tối nay không phải là diễn kịch cho anh ta xem, mà là bản sắc thật sự của cô – một bản sắc mà bấy lâu nay anh ta đã mù quáng ngó lơ.