Mưa tầm tã trút xuống thành phố S như muốn gột rửa sạch những vết dơ bẩn của những kẻ khốn cùng, nhưng lại chẳng thể gột rửa nổi sự tuyệt vọng đang bủa vây lấy Tô Diệp. Trong căn phòng tang lễ vắng vẻ, mùi nhang vòng rẻ tiền quyện với hơi ẩm mốc tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khó thở. Tô Diệp đứng lặng lẽ trước di ảnh của cha – một người đàn ông cả đời lương thiện nhưng lại kết thúc cuộc đời mình bằng một cú nhảy từ tầng cao nhất của tòa chung cư cũ, để lại cho cô con gái duy nhất một gánh nặng mà cả đời cô cũng không dám nghĩ tới.
Cánh cửa gỗ nặng nề đẩy ra, cắt ngang tiếng gào thét của gió mưa bên ngoài. Một người đàn ông bước vào, kéo theo đó là một áp lực vô hình khiến lồng ngực Tô Diệp thắt lại. Anh ta vận bộ suit đen cắt may thủ công tinh xảo, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên vẻ quyền quý xa cách. Chiếc ô đen dài trên tay anh ta vẫn còn đọng những giọt nước mưa, lách tách rơi xuống sàn nhà đá hoa cương lạnh lẽo.
Anh ta không nhìn vào di ảnh người chết, mà ánh mắt thâm trầm ấy lại xoáy thẳng vào Tô Diệp. Đó là Phó Kính Thần.
“Tô Diệp, hai mươi hai tuổi, sinh viên xuất sắc khoa Hội họa.” Giọng nói của anh ta trầm thấp, vang vọng trong không gian trống trải như tiếng đàn cello lên dây quá căng. “Cha cô nợ tôi ba mươi tỷ đồng. Khoản nợ này, theo luật pháp, cô không có nghĩa vụ phải trả nếu từ bỏ quyền thừa kế. Nhưng nếu cô từ bỏ, ngôi nhà cũ và toàn bộ di vật của mẹ cô sẽ bị niêm phong để phát mại ngay lập tức.”
Tô Diệp siết chặt vạt áo tang bằng vải xô trắng, đôi môi nhợt nhạt run rẩy: “Ông ta đã chết rồi… Tại sao các người không thể buông tha?”
Phó Kính Thần tiến lại gần thêm một bước. Khoảng cách giữa họ bây giờ chỉ còn chưa đầy một sải tay. Cô có thể ngửi thấy mùi hương hổ phách quyện với mùi gỗ đàn hương lạnh lẽo toả ra từ người anh ta – một mùi hương của kẻ bề trên, đầy sự áp chế. Anh ta đưa bàn tay thon dài, những đầu ngón tay hơi lạnh chạm khẽ vào cằm cô, ép cô phải ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy của mình.
“Tôi không phải là một kẻ làm từ thiện, Tô Diệp.” Anh ta nghiêng đầu, hơi thở nóng hổi của anh ta phả sát vào bên tai cô, khiến cô rùng mình sởn gai ốc. “Nhưng tôi lại là một nhà sưu tầm. Tôi nhận thấy ở cô một giá trị vượt xa những con số khô khan kia. Cô có một đôi mắt… rất giống một người tôi từng biết. Một đôi mắt mang đầy sự u uất và khao khát được giải thoát.”
Cơ thể Tô Diệp đông cứng lại dưới sự đụng chạm của anh ta. Làn da nơi cằm cô như bị thiêu đốt bởi hơi lạnh từ ngón tay anh ta. Sự hiện diện của Phó Kính Thần quá mạnh mẽ, nó giống như một bóng đen khổng lồ đang dần nuốt chửng lấy chút ánh sáng cuối cùng của cô.
“Ông muốn gì?” Cô thầm thì, giọng nói lạc đi vì sợ hãi và cả một sự tò mò không đáng có.
Phó Kính Thần thu tay về, chậm rãi rút một chiếc khăn tay lụa trắng ra lau những vệt nước mưa trên mu bàn tay mình, cử chỉ lịch lãm nhưng đầy tính chiếm hữu. “Ba mươi tỷ đó, tôi sẽ xóa sạch. Đổi lại, cô phải thuộc về tôi. Không phải là nô lệ, mà là một món đồ quý giá trong bộ sưu tập của tôi tại dinh thự họ Phó. Cô sẽ sống ở đó, vẽ những gì tôi yêu cầu, và phục tùng những gì tôi muốn.”
“Ông điên rồi…” Tô Diệp lùi lại, va phải cạnh bàn thờ lạnh lẽo.
“Điên ư?” Phó Kính Thần nhếch môi cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Thế giới này vốn dĩ đã điên rồ rồi. Cô có ba mươi phút để thu dọn những thứ cần thiết. Sau ba mươi phút, nếu cô không bước lên chiếc xe đang chờ ngoài kia, tôi sẽ mặc kệ cô tự bơi trong đống nợ nần và sự mục nát này.”
Anh ta quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn và cô độc ấy hòa vào màn mưa trắng xóa ngoài cửa. Tô Diệp nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay vốn chỉ để cầm cọ vẽ, để vẽ nên những ước mơ về một tương lai tươi sáng. Nhưng giờ đây, những đầu ngón tay ấy lại đang run rẩy vì một bản giao kèo với quỷ dữ.
Căn phòng tang lễ lại trở về với vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiếng mưa vẫn rơi, đều đặn và lạnh lẽo. Tô Diệp nhìn vào tấm di ảnh của cha, rồi nhìn ra màn đêm đặc quánh ngoài kia. Cô biết, một khi bước ra khỏi cánh cửa này, cuộc đời cô sẽ không còn thuộc về chính mình nữa. Cô sẽ trở thành một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng đen tối mà Phó Kính Thần đã dày công soạn sẵn.
Ba mươi phút trôi qua như một cái chớp mắt của số phận. Khi Tô Diệp bước ra khỏi sảnh tang lễ, chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền đã đợi sẵn như một con quái vật đang nấp trong bóng tối. Cửa xe mở ra, Phó Kính Thần đang ngồi trong bóng tối của hàng ghế sau, ánh sáng từ đèn đường hắt vào chỉ đủ để làm nổi bật đường xương quai hàm sắc lẹm của anh ta.
“Vào đi,” anh ta ra lệnh, không một chút ấm áp.
Tô Diệp bước vào, hơi lạnh từ điều hòa trong xe khiến cô khẽ rùng mình. Cánh cửa xe đóng sập lại, ngăn cách cô với thế giới bên ngoài, ngăn cách cô với cả sự tự do mà cô từng nâng niu. Trong không gian chật hẹp và sang trọng của chiếc xe, mùi hương của Phó Kính Thần bao vây lấy cô, xâm chiếm từng tấc không khí cô hít thở.
Hắn không nói gì, chỉ ra hiệu cho tài xế khởi hành. Chiếc xe lăn bánh êm ru trên con đường đẫm nước. Tô Diệp nhìn qua cửa sổ, thấy bóng dáng thành phố lùi dần về phía sau. Cô cảm nhận được ánh mắt của Phó Kính Thần đang dán chặt vào mình, một ánh nhìn thâm trầm, dò xét như thể đang đánh giá một món đồ cổ vừa mới đấu giá thành công.
Sự cấm kỵ và tội lỗi bắt đầu nảy mầm từ khoảnh khắc này, dưới sự chứng kiến của cơn mưa đêm và sự im lặng đáng sợ của kẻ nắm giữ vận mệnh của cô.