Chiếc xe Rolls-Royce lướt đi trong im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng mưa vỗ đều đặn vào lớp kính cường lực nghe trầm đục. Tô Diệp ngồi nép sát vào cửa xe, cố gắng tạo ra khoảng cách xa nhất có thể với người đàn ông bên cạnh. Nhưng dù cô có cố gắng đến đâu, sự hiện diện của Phó Kính Thần vẫn như một bóng ma to lớn, bao trùm lấy mọi giác quan của cô. Mùi gỗ đàn hương trên người hắn quyện với mùi da thuộc cao cấp của nội thất xe tạo thành một thứ mùi hương đầy quyền lực, khiến cô cảm thấy nghẹt thở.
Sau gần một giờ đồng hồ, chiếc xe bắt đầu rẽ vào một con đường mòn được lót đá cuội, dẫn lên một ngọn đồi tách biệt với sự ồn ào của phố thị. Qua màn mưa mù mịt, một công trình kiến trúc theo phong cách Gothic dần hiện ra. Dinh thự họ Phó đứng sừng sững giữa bóng đêm như một tòa lâu đài cổ quái, với những tháp nhọn đâm thẳng lên bầu trời xám xịt và những ô cửa sổ cao vút, tối tăm.
Xe dừng lại dưới mái hiên rộng lớn. Một quản gia già với gương mặt không cảm xúc đã đứng chờ sẵn, tay cầm chiếc ô lớn để đón chủ nhân.
“Chào mừng ngài trở về, thưa ngài Phó.”
Phó Kính Thần bước xuống xe, động tác dứt khoát và sang trọng. Hắn không nhìn lại, chỉ buông một câu lạnh lùng: “Mang cô ấy vào phòng tranh ở tầng ba. Sắp xếp người tắm rửa và thay đồ cho cô ấy.”
Tô Diệp bị dẫn đi qua những hành lang dài hun hút, nơi ánh đèn vàng vọt hắt ra từ những giá đỡ nến bằng đồng cũ kỹ tạo nên những bóng đen nhảy múa trên tường. Sàn nhà lát đá cẩm thạch lạnh buốt xuyên qua lớp đế giày mỏng của cô. Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ duy mỹ đến cực đoan: những bức tượng bán thân bằng thạch cao trắng toát, những tấm thảm dệt thủ công với hoa văn phức tạp, và tuyệt nhiên không có một tiếng động dư thừa nào. Nơi này không giống một ngôi nhà, nó giống một bảo tàng của những ký ức bị đóng băng.
Cô được đưa vào một căn phòng rộng lớn, nơi có một bồn tắm bằng đồng kiểu cổ đã được đổ đầy nước nóng. Những người hầu gái làm việc trong thầm lặng, họ giúp cô trút bỏ bộ quần áo tang xộc xệch, đẫm nước mưa và tro bụi. Làn hơi nước bốc lên mù mịt, nhưng cái lạnh trong lòng Tô Diệp vẫn không hề giảm bớt. Khi cô bước vào làn nước nóng, cảm giác râm ran lan tỏa trên làn da trắng ngần, nhưng tâm trí cô lại chỉ hiện lên ánh mắt của Phó Kính Thần – thứ ánh mắt như muốn lột trần mọi bí mật thầm kín nhất của cô.
Sau khi tắm xong, họ mang đến cho cô một chiếc váy lụa màu trắng ngà, dài chạm gót. Chất vải lụa mềm mại, mát lạnh trượt trên da thịt cô, nhẹ nhàng đến mức khiến cô cảm thấy mình như đang khỏa thân. Chiếc váy được thiết kế cổ chữ V sâu, để lộ xương quai xanh thanh mảnh và vùng cổ dài kiêu hãnh.
“Mời tiểu thư theo tôi. Ngài Phó đang đợi.”
Tô Diệp bước lên tầng ba. Cửa phòng tranh mở ra, và cô sững sờ trước không gian bên trong. Đó là một căn phòng rộng lớn với trần nhà cao vút, hàng trăm giá vẽ đứng xếp hàng như những người lính thầm lặng. Ở giữa phòng, dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, Phó Kính Thần đã trút bỏ áo khoác suit, chỉ còn lại chiếc sơ mi đen mở hai cúc trên cùng, để lộ lồng ngực vững chãi. Anh ta đang đứng trước một bức tranh lớn được phủ khăn kín.
Nghe tiếng động, hắn quay lại. Ánh mắt hắn lướt từ đầu đến chân cô, chậm rãi và tỉ mỉ như đang kiểm định một món đồ cổ vừa được phục chế. Sự im lặng kéo dài khiến Tô Diệp cảm thấy da thịt mình như đang nóng ran lên dưới cái nhìn ấy.
“Lại đây,” hắn ra lệnh.
Tô Diệp ngập ngừng tiến lại gần. Khi cô đứng cách hắn chỉ một bước chân, hắn đột ngột vươn tay, nắm lấy lọn tóc còn hơi ẩm của cô rồi đưa lên mũi ngửi nhẹ. Cử chỉ thân mật một cách chiếm hữu này khiến tim cô đập loạn nhịp vì hoảng sợ.
“Mùi hương này… không tệ,” hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn như rung động tận sâu trong lồng ngực. “Nhưng cô vẫn chưa đủ tĩnh lặng. Nghệ thuật đòi hỏi sự phục tùng tuyệt đối, Tô Diệp.”
Hắn buông tóc cô ra, rồi bất ngờ kéo tấm khăn phủ bức tranh xuống. Tô Diệp nín thở. Đó là một bức chân dung vẽ một người phụ nữ có gương mặt giống cô đến tám, chín phần, nhưng người phụ nữ đó toát lên một vẻ u sầu, tàn tạ đầy quyến rũ. Bức tranh vẫn còn dang dở ở phần đôi mắt.
“Đây là lý do cô có mặt ở đây,” Phó Kính Thần nói, ánh mắt hắn trở nên cuồng nhiệt một cách đáng sợ. “Tôi muốn cô tái hiện lại linh hồn của bức tranh này. Cô sẽ là đôi tay, là đôi mắt, và là cơ thể của cô ấy. Từ nay về sau, dinh thự này là lồng kính của cô, và tôi là người duy nhất nắm giữ chìa khóa.”
Hắn tiến sát lại phía sau cô, bàn tay to lớn đặt lên bờ vai trần mảnh dẻ. Hơi nóng từ lòng bàn tay hắn xuyên qua lớp lụa mỏng, khiến cô rùng mình. Hắn cúi đầu, môi gần như chạm vào vành tai cô: “Đêm nay, hãy bắt đầu bằng việc quan sát. Quan sát sự tồn tại của tôi, và quan sát sự biến mất của chính cô.”
Tô Diệp cảm nhận được nhịp tim mình dồn dập, một sự căng thẳng tột độ lan tỏa khắp cơ thể. Dưới mái vòm của dinh thự này, dưới sự kiểm soát của người đàn ông này, cô hiểu rằng mình đã chính thức bước vào một bản giao hưởng không có lối thoát. Sự cấm kỵ không chỉ nằm ở bản giao kèo nợ nần, mà nằm ở chính cái cách mà cơ thể cô bắt đầu phản ứng trước sự áp chế đầy mê hoặc của hắn.
Bóng tối bao trùm lấy phòng tranh, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt chiếu lên hai bóng hình quấn quýt – một kẻ săn mồi kiêu hãnh và một con mồi đang dần lạc lối trong chính sự khao khát của mình.