MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSủng Ái Tội LỗiChương 3

Sủng Ái Tội Lỗi

Chương 3

1,075 từ · ~6 phút đọc

Ánh sáng ban mai yếu ớt của một ngày sau cơn bão không làm cho dinh thự họ Phó bớt đi vẻ âm u. Tô Diệp thức dậy trong căn phòng ngủ rộng lớn ở cánh phía Tây, nơi mọi đồ nội thất đều được làm từ gỗ mun đen bóng và phủ lớp ga trải giường bằng lụa lạnh lẽo. Cô đã thức trắng đêm qua, đôi mắt hơi sưng húp nhìn lên những hoa văn cầu kỳ trên trần nhà cao vút. Cảm giác bị giam cầm không đến từ những song sắt, mà đến từ sự tĩnh lặng đến rợn người của không gian này.

Đúng tám giờ sáng, tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Quản gia già đưa vào một bộ váy mới cùng một tờ giấy ghi chú vỏn vẹn vài chữ bằng nét mực rồng bay phượng múa: "Phòng tranh. Đừng để tôi phải chờ."

Khi Tô Diệp bước vào phòng tranh, Phó Kính Thần đã ở đó. Hắn không còn mặc sơ mi đen như đêm qua mà vận một chiếc áo len mỏng cổ cao màu xám tro, trông thanh lịch nhưng lại càng làm nổi bật vẻ mặt lạnh lùng như tạc tượng. Hắn đang đứng trước một dãy kệ gỗ chứa hàng trăm lọ sắc tố màu rực rỡ, bàn tay thon dài lướt qua những lọ thủy tinh như đang vuốt ve những báu vật.

“Ngồi xuống,” hắn nói mà không thèm quay đầu lại, chỉ tay về phía chiếc ghế gỗ cao đặt ở trung tâm phòng.

Tô Diệp im lặng làm theo. Hắn tiến lại gần, tay cầm một khay màu và một cây cọ nhỏ. Thay vì đứng trước giá vẽ, hắn lại đứng đối diện cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy hình phản chiếu của chính mình trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.

“Nhiều người nghĩ rằng hội họa là vẽ lại những gì mắt thấy. Nhưng với tôi, đó là việc bắt giữ linh hồn,” Phó Kính Thần chậm rãi nói, giọng hắn trầm thấp, vang vọng. “Kẻ sưu tầm thực thụ không sưu tầm xác xác vật lý, họ sưu tầm sự run rẩy, nỗi đau và cả sự sụp đổ của một con người.”

Hắn bất ngờ đưa tay ra, ngón trỏ hơi thô ráp lướt nhẹ dọc theo đường xương hàm của cô, rồi dừng lại ở khóe môi. Tô Diệp run lên, hơi thở trở nên dồn dập. Cô muốn né tránh nhưng ánh nhìn của hắn như một loại xiềng xích vô hình đóng đinh cô tại chỗ.

“Hôm nay, bài tập đầu tiên của cô không phải là vẽ,” hắn nhếch môi, một nụ cười mang theo sự cợt nhả đầy nguy hiểm. “Mà là học cách cảm nhận màu sắc trên chính da thịt mình.”

Nói đoạn, hắn nhúng cây cọ vào loại màu nước đỏ thẫm như máu tươi. Trước ánh mắt kinh ngạc của cô, hắn không vẽ lên toan mà chậm rãi đặt đầu cọ lên hõm cổ của cô. Cảm giác ướt át, lành lạnh từ đầu lông tơ mịn màng khiến Tô Diệp rùng mình, một luồng điện xẹt qua sống lưng. Hắn di chuyển cây cọ cực kỳ chậm, vẽ một đường thẳng tắp từ cổ xuống tận mép váy lụa.

“Màu đỏ này được chiết xuất từ một loại khoáng thạch hiếm ở vùng viễn đông. Nó tượng trưng cho sự khao khát và tội lỗi,” hắn thì thầm, cúi thấp người xuống cho đến khi trán hắn gần chạm vào trán cô. “Cô thấy gì, Tô Diệp? Sự lạnh lẽo của màu sắc, hay sự nóng bỏng từ bàn tay tôi?”

Tô Diệp cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ vì sự căng thẳng. Cô cảm nhận được từng thớ thịt trên cổ mình đang co thắt lại. Sự đụng chạm này không mang tính dục thô thiển, nhưng nó lại khiêu khích một cách tàn nhẫn vào bản năng sâu thẳm nhất của cô. Hắn đang dùng cơ thể cô làm bảng pha màu, biến cô thành một thực thể phục tùng dưới ý chí của hắn.

“Tôi… tôi không thấy gì cả,” cô nói dối, giọng run rẩy.

Phó Kính Thần đột ngột siết chặt lấy gáy cô, kéo sát cô vào lồng ngực mình. Mùi hương gỗ đàn hương lại một lần nữa xâm chiếm lấy khứu giác cô, mạnh mẽ và độc đoán. “Lời nói dối là một nét vẽ hỏng, Tô Diệp. Cơ thể cô đang thành thật hơn cái miệng của cô đấy.”

Bàn tay hắn không buông gáy cô ra mà bắt đầu di chuyển, những ngón tay thon dài mơn trớn vùng da nhạy cảm sau gáy, nơi những sợi tóc tơ đang dựng đứng vì sợ hãi. Ánh mắt hắn dán chặt vào vệt màu đỏ rực rỡ trên làn da trắng sứ của cô, vẻ mặt hắn hiện lên một sự thỏa mãn lệch lạc của một kẻ sưu tầm vừa tìm thấy một linh hồn hoàn hảo để hành hạ và nâng niu.

“Ở đây, cô không cần danh dự, cũng không cần lý trí. Cô chỉ cần là một bản thể sống động nhất để tôi nhào nặn,” hắn buông cô ra, nhưng dư vị của sự áp chế vẫn còn đọng lại đặc quánh trong không khí. “Bây giờ, hãy cầm lấy cọ và vẽ lại chính mình trong gương với vệt màu đỏ đó. Vẽ cho đến khi cô thấy được sự nhơ nhuếch mà tôi vừa ban tặng.”

Hắn quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Tô Diệp ngồi đơn độc giữa căn phòng tranh rộng lớn. Cô nhìn vào chiếc gương đồng đặt ở góc phòng, thấy mình trong bộ váy lụa trắng, trên cổ là một vệt đỏ chói mắt như một vết thương chưa lành, hoặc như một dấu ấn của quyền sở hữu.

Tô Diệp cầm lấy cây cọ, bàn tay run rẩy. Cô hiểu rằng Phó Kính Thần không chỉ muốn chiếm hữu cơ thể cô, hắn muốn bẻ gãy ý chí của cô, biến cô thành một tác phẩm nghệ thuật biết đau đớn, biết rên rỉ dưới bàn tay hắn. Sự cấm kỵ này không chỉ là một giao kèo tiền bạc, mà là một cuộc xâm lăng vào tâm hồn, nơi mà ranh giới giữa sự căm ghét và sự lệ thuộc đang dần trở nên mờ mịt dưới mái vòm của dinh thự họ Phó.