Căn phòng tranh vào buổi chiều hoàng hôn bị nhuộm bởi một thứ ánh sáng vàng vọt, héo úa, đổ những bóng dài lên sàn gỗ. Tô Diệp đứng trước giá vẽ, bàn tay cầm cọ đã bắt đầu mỏi nhừ, nhưng cô không dám dừng lại. Sau bài tập "cảm nhận màu sắc" đầy ám muội buổi sáng, tinh thần cô dường như luôn ở trạng thái căng như dây đàn.
Tiếng cửa phòng mở ra. Không cần quay đầu lại, cô cũng biết là ai. Bước chân của Phó Kính Thần không nặng nề, nhưng mỗi lần chạm sàn đều như nện thẳng vào nhịp tim của cô. Lần này, hắn không đi tay không. Trên tay hắn là một chiếc hộp gỗ bọc nhung đen tuyền, trông như một chiếc quan tài thu nhỏ cho những bí mật không nên được đánh thức.
"Dừng lại đi," hắn ra lệnh.
Tô Diệp buông cọ, xoay người lại. Hắn đứng đó, giữa những mảng sáng tối giao thoa, gương mặt khuất trong bóng râm khiến đôi mắt hắn càng trở nên sâu thẳm và khó đoán. Hắn đặt chiếc hộp lên chiếc bàn gỗ cẩm lai, chậm rãi mở nắp.
Bên trong là một chiếc váy lụa màu đỏ thẫm, rực rỡ đến mức khiến người ta phải nheo mắt. Nó không phải màu đỏ tươi của tuổi trẻ, mà là màu đỏ của rượu vang lâu năm, của máu đã khô, của sự đam mê đã đi đến tận cùng của sự hủy diệt. Chất vải lụa thượng hạng tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, mềm mại như làn da của một người đàn bà đang sống.
"Mặc nó vào," giọng hắn không chứa đựng bất kỳ sự thương lượng nào.
Tô Diệp nhìn chiếc váy, rồi nhìn hắn, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Đây là... của cô ấy?"
"Cô không cần phải đặt câu hỏi. Cô chỉ cần hoàn thành vai trò của mình," Phó Kính Thần tiến lại gần, hơi thở của hắn mang theo mùi thuốc lá đắng chát. "Chiếc váy này được may riêng cho người phụ nữ trong bức tranh kia. Nó được thiết kế để ôm trọn lấy từng đường cong, để tôn thờ sự tuyệt vọng của cô ấy. Và hôm nay, cô sẽ là người đánh thức nó."
Tô Diệp bị đưa vào phòng thay đồ phía sau bức rèm nhung. Khi lớp lụa đỏ chạm vào da thịt, cô cảm thấy một sự run rẩy không thể kiểm soát. Chiếc váy lạnh toát, nhưng ngay khi nó bao bọc lấy cơ thể cô, cô cảm thấy như có hàng ngàn linh hồn đang thầm thì bên tai. Thiết kế của nó vô cùng táo bạo: phần lưng hoàn toàn để trần, cổ váy khoét sâu hun hút, và hai bên sườn được cố định bằng những sợi dây lụa mảnh dẻ như tơ nhện.
Khi cô bước ra khỏi bức rèm, Phó Kính Thần đang đứng tựa lưng vào giá vẽ, tay cầm một ly rượu vang đỏ. Hắn khựng lại. Ánh mắt hắn rung động, một sự dao động hiếm hoi mà cô nhìn thấy được kể từ khi gặp hắn. Hắn nhìn cô, nhưng dường như đang nhìn xuyên qua cô để tìm về một hình bóng khác.
"Lại đây," hắn thì thầm, giọng nói giờ đây không còn là mệnh lệnh, mà giống như một sự khẩn cầu đầy tội lỗi.
Tô Diệp bước tới. Chiếc váy quá dài, khiến mỗi bước đi của cô đều tạo nên những đường sóng lụa dập dềnh dưới chân. Khi cô đứng trước mặt hắn, Phó Kính Thần đặt ly rượu xuống, bàn tay hắn run rẩy chạm vào bờ vai trần của cô.
"Rất giống..." hắn lẩm bẩm. Hắn xoay người cô lại, để tấm lưng trần của cô đối diện với mình. Những sợi dây lụa phía sau vẫn chưa được thắt chặt, khiến lớp vải đỏ lơi lỏng, đe dọa sẽ tuột xuống bất cứ lúc nào.
"Đừng cử động," hắn nói, giọng khàn đặc.
Tô Diệp cảm nhận được những đầu ngón tay của hắn chạm vào da thịt mình. Hắn bắt đầu thắt những sợi dây lụa. Những ngón tay hắn lướt qua những đốt sống lưng của cô, chậm rãi, tỉ mỉ. Mỗi lần dây lụa siết lại, lồng ngực Tô Diệp lại thắt lên một nhịp. Sự tiếp xúc giữa làn da nóng hổi của cô và những ngón tay lạnh lẽo của hắn tạo nên một sự tương phản đầy khiêu khích.
Hắn cúi đầu, môi hắn gần như chạm vào làn da trắng ngần giữa hai xương bả vai của cô. Hơi thở nóng rực của hắn khiến cô thấy đầu óc mình trở nên mụ mẫm.
"Chiếc váy này đòi hỏi sự phục tùng tuyệt đối. Nếu cô thở quá mạnh, nó sẽ rách. Nếu cô vùng vẫy, nó sẽ thắt chặt lại," hắn thì thầm bên tai cô, một bàn tay hắn đặt lên eo cô, siết nhẹ, kéo cô sát vào cơ thể cứng rắn của mình. "Cô có cảm thấy sự hiện diện của cô ấy không, Tô Diệp? Cô ấy đang ở trong cô, dưới lớp da thịt này."
Tô Diệp nhắm mắt lại, nước mắt chực trào. Sự cấm kỵ ở đây không chỉ là việc cô đang mặc đồ của một người đã chết, mà là việc cô đang dần đánh mất chính mình trong sự chiếm hữu lệch lạc của người đàn ông này. Cô thấy mình như một con búp bê bằng sứ, bị hắn khoác lên lớp áo đỏ của tội lỗi, bị hắn nhào nặn theo những ảo ảnh của quá khứ.
"Nhìn vào gương đi," hắn xoay cô lại phía chiếc gương đồng lớn.
Trong gương, một người đàn bà đỏ rực như ngọn lửa đang đứng đó, dựa vào lòng một kẻ mặc đồ đen đầy quyền lực. Ánh mắt cô trong gương lạc lõng, hoang dại, trong khi ánh mắt hắn lại tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng.
"Đêm nay, cô sẽ ngủ trong chiếc váy này," hắn buông một câu nói khiến cô bàng hoàng. "Tôi muốn màu đỏ này thấm vào hơi thở của cô, vào giấc mơ của cô. Cho đến khi cô không còn biết mình là ai nữa."
Hắn buông cô ra và bước đi, để lại Tô Diệp đứng cô độc giữa phòng tranh. Màu đỏ của chiếc váy như đang thiêu đốt da thịt cô, một sự thiêu đốt ngọt ngào nhưng cũng đầy đau đớn của một mối quan hệ cấm kỵ đang bắt đầu bén rễ trong bóng tối của dinh thự họ Phó.