Đêm đầu tiên trong chiếc váy lụa đỏ là một cuộc hành xác đối với lý trí của Tô Diệp. Chất vải lụa mỏng manh ấy không đem lại sự ấm áp, ngược lại, nó như một lớp da thứ hai, nhắc nhở cô về sự hiện diện của một người đàn bà khác và sự thống trị của Phó Kính Thần. Khi bình minh lên, cô bị đánh thức không phải bởi ánh mặt trời, mà bởi tiếng lạch cạch của giá vẽ được kéo lê trên sàn đá.
Phó Kính Thần đã đứng đó, ngay bên cạnh giường cô từ lúc nào. Hắn vẫn chỉnh tề trong bộ đồ tối màu, đôi mắt thức thâu đêm nhưng không hề có vẻ mệt mỏi, trái lại còn sáng lên một thứ ánh sáng sắc lạnh.
“Dậy đi. Thời gian cho sự mộng mị đã hết rồi,” hắn nói, giọng lạnh lùng như băng mỏng.
Tô Diệp được dẫn trở lại phòng tranh ở tầng ba. Hôm nay, không gian này dường như ngột ngạt hơn thường lệ. Hắn đặt một tấm toan trắng tinh khôi lên giá vẽ, đối diện với một chiếc gương lớn. Cô được yêu cầu đứng trước gương, vẫn trong chiếc váy đỏ thẫm của đêm qua, mái tóc xõa dài chạm thắt lưng, che đi một phần tấm lưng trần đầy những vết hằn nhạt của dây lụa.
“Vẽ đi,” hắn ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da phía sau lưng cô, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ. “Vẽ lại chính cô trong chiếc váy này. Nhưng tôi không muốn thấy Tô Diệp. Tôi muốn thấy sự tan vỡ.”
Tô Diệp cầm lấy cây cọ, bàn tay cô run rẩy. Mỗi khi cô định đặt nét cọ đầu tiên, cô lại cảm nhận được ánh mắt của hắn đang găm chặt vào lưng mình. Đó không phải là ánh mắt của một người xem tranh thông thường, mà là ánh mắt của một kẻ phẫu thuật đang quan sát từng thớ thịt, từng nhịp đập nơi mạch máu của bệnh nhân. Ánh mắt ấy xuyên qua lớp lụa đỏ, len lỏi dọc theo cột sống, khiến cô thấy mình như đang khỏa thân hoàn toàn trước mặt hắn.
“Tại sao không vẽ?” Hắn đứng dậy, bước chậm rãi đến phía sau cô.
Tiếng bước chân của hắn dừng lại ngay sát gót chân cô. Phó Kính Thần cúi xuống, một tay hắn đặt lên mu bàn tay đang cầm cọ của cô, tay kia siết nhẹ lấy eo, kéo cơ thể cô lùi lại cho đến khi lưng cô chạm hẳn vào lồng ngực vững chãi của hắn. Hơi nóng từ cơ thể hắn phả vào sau gáy cô, đối lập với sự lạnh lẽo của căn phòng tranh buổi sớm.
“Bàn tay cô đang run,” hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp sát bên tai. “Cô đang sợ điều gì? Sợ bức tranh, hay sợ tôi?”
“Tôi… tôi không thể tập trung khi ông đứng thế này,” Tô Diệp khó khăn thốt ra từng chữ, lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp lụa mỏng.
“Tập trung đi,” hắn không buông ra mà ngược lại, bàn tay hắn càng siết chặt hơn, ép cô phải cảm nhận được từng nhịp đập từ cơ thể hắn. “Nghệ thuật thật sự nảy sinh từ sự bức bối. Hãy để sự sợ hãi này dẫn dắt ngòi cọ của cô.”
Hắn bắt đầu điều khiển bàn tay cô. Dưới sự dẫn dắt của hắn, những nét vẽ đầu tiên hiện lên trên toan – những đường nét hỗn loạn, đỏ rực và gai góc. Mỗi lần hắn di chuyển tay cô, Tô Diệp lại cảm thấy một luồng điện xẹt qua, khiến các đầu ngón tay tê dại. Hắn không chỉ đang dạy cô vẽ, hắn đang xâm chiếm vào bản năng sáng tạo của cô, bắt cô phải đồng điệu với nhịp thở của hắn.
Hắn đột ngột xoay người cô lại, ép cô đối diện với hắn giữa giá vẽ và cơ thể hắn. Trong không gian chật hẹp ấy, không khí trở nên đặc quánh và mang mùi hương hổ phách nồng đậm. Hắn đưa ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi đang run rẩy của cô, ánh mắt dán chặt vào đó như muốn nuốt chửng.
“Đừng nhìn vào gương nữa,” hắn khàn giọng ra lệnh. “Nhìn vào tôi này. Trong đôi mắt tôi, cô sẽ thấy mình là ai.”
Tô Diệp nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Phó Kính Thần. Ở đó, cô không thấy một người họa sĩ, cô thấy một kẻ sưu tầm điên cuồng đang nhìn ngắm món đồ chơi mới nhất của mình với một sự khao khát không giấu giếm. Sự cấm kỵ lan tỏa trong từng hơi thở quấn quýt. Cô biết mình nên đẩy hắn ra, nhưng đôi chân cô lại như bị chôn chặt xuống sàn, và một phần nào đó trong tâm hồn bị tổn thương của cô lại bắt đầu khao khát sự chiếm hữu bạo liệt này.
Ánh mắt hắn từ từ hạ xuống vùng cổ đỏ ửng của cô, nơi vệt màu đỏ từ ngày hôm qua vẫn còn để lại dấu tích mờ nhạt. Hắn cúi xuống, môi hắn lướt nhẹ qua vành tai cô, thì thầm một câu nói khiến toàn thân cô run bắn:
“Hôm nay, nét vẽ đẹp nhất không nằm trên toan. Nó nằm ở sự phục tùng trong ánh mắt cô.”
Phó Kính Thần buông cô ra, nhưng cái nhìn của hắn vẫn không rời khỏi cô dù chỉ một giây. Hắn quay lại ghế bành, châm một điếu thuốc, làn khói xám nhạt mờ ảo bao phủ lấy gương mặt hắn. Tô Diệp lại đứng đó, đơn độc với giá vẽ và sự hỗn loạn trong lòng. Cô hiểu rằng, sau giá vẽ kia không chỉ là một bức tranh, mà là một vực thẳm đang chờ đợi để nuốt chửng cô hoàn toàn.