MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSủng Ái Tội LỗiChương 6

Sủng Ái Tội Lỗi

Chương 6

1,066 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa ngoài kia vẫn dai dẳng không dứt, khiến bầu không khí trong dinh thự họ Phó càng thêm ẩm ướt và lạnh lẽo. Nhưng bên trong phòng tranh ở tầng ba, một loại nhiệt lượng khác đang âm ỉ cháy, nồng đậm đến mức khiến người ta choáng váng. Tô Diệp vẫn đứng đó, đôi bàn tay nhuốm đầy những mảng màu đỏ thẫm và đen tuyền, trông như thể cô vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt với chính tâm hồn mình trên tấm toan.

Phó Kính Thần dập tắt điếu thuốc, làn khói cuối cùng tan biến trong không trung. Hắn đứng dậy, bước chân thong dong nhưng đầy áp chế tiến về phía cô. Lần này, hắn không nhìn vào bức tranh, mà ánh mắt hắn dừng lại ở đôi bàn tay đang run rẩy của cô.

"Cô bẩn rồi," hắn nói, giọng điệu mang theo một sự thích thú kỳ lạ.

Hắn nắm lấy cổ tay cô, lôi kéo cô về phía chiếc bồn rửa bằng đá hoa cương ở góc phòng. Tô Diệp không phản kháng, hoặc đúng hơn là cô đã quên mất cách phải phản kháng như thế nào trước sự độc đoán của hắn. Hắn mở vòi nước, dòng nước lạnh buốt xối xả tuôn rơi.

Phó Kính Thần không để cô tự rửa. Hắn tháo chiếc nhẫn bạc trên tay mình ra, đặt sang một bên, rồi thô bạo nhưng cũng đầy nâng niu nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô đặt dưới vòi nước. Một bàn tay hắn giữ chặt lấy hai cổ tay cô, bàn tay còn lại bắt đầu miết mạnh lên từng ngón tay, từng kẽ tay để tẩy đi những vết màu cứng đầu.

Cảm giác lạnh lẽo của dòng nước hòa cùng sự nóng bỏng từ lòng bàn tay của Phó Kính Thần tạo nên một sự xung đột mạnh mẽ trên da thịt Tô Diệp. Sự đụng chạm này trực diện và trần trụi hơn bất kỳ lần nào trước đó. Hắn chà xát lòng bàn tay mình vào lòng bàn tay cô, những vết chai mỏng trên tay một kẻ quyền lực cọ xát vào làn da mềm mại của cô gái trẻ, gây nên những cơn tê dại chạy dọc sống lưng.

"Lạnh không?" Hắn hỏi, nhưng mắt vẫn dán chặt vào những bọt xà phòng trắng xóa đang dần nhuộm đỏ theo màu sơn.

"Lạnh..." Tô Diệp thầm thì, răng cô khẽ va vào nhau.

"Tốt. Càng lạnh, cô sẽ càng cảm nhận rõ sự tồn tại của tôi," Phó Kính Thần đột ngột tắt vòi nước.

Trong không gian đột ngột trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng hơi thở dồn dập của Tô Diệp. Hắn không buông tay cô ra, mà kéo cô xoay người lại, ép cô dựa lưng vào mép bồn đá lạnh lẽo. Hắn tiến sát vào, giam cầm cô giữa hai cánh tay vững chãi. Lúc này, chiếc váy lụa đỏ của cô đã bị nước làm ướt một mảng lớn ở ngực, khiến lớp vải mỏng dính chặt vào cơ thể, lộ rõ những đường nét thanh tân mà cô hằng che giấu.

Ánh mắt Phó Kính Thần tối sầm lại. Hắn đưa bàn tay vẫn còn sũng nước lên, những giọt nước lạnh lẽo rơi từ đầu ngón tay hắn xuống hõm cổ cô, rồi từ từ trượt dài xuống khe ngực khuất sau lớp lụa. Tô Diệp nín thở, toàn thân cô căng cứng. Sự lạnh lẽo của nước và hơi nóng hừng hực từ lồng ngực hắn đang ép sát khiến cô cảm thấy mình như một thanh sắt đang được nung đỏ rồi lại bị nhúng vào nước lạnh để tôi luyện.

"Cơ thể cô đang run, nhưng tim cô lại đập rất nhanh," hắn cúi thấp đầu, chóp mũi hắn chạm nhẹ vào chóp mũi cô. "Sự sợ hãi của cô thật sự rất... kích thích."

Hắn đột ngột áp lòng bàn tay nóng rực của mình lên mảng da thịt ướt đẫm nước lạnh ở vai cô. Sự giao thoa giữa hai thái cực nhiệt độ khiến Tô Diệp bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng. Hắn không dừng lại ở đó, bàn tay hắn di chuyển dọc theo cánh tay, rồi đột ngột luồn ra phía sau lưng, nơi những sợi dây lụa của chiếc váy đỏ đang nới lỏng vì nước.

"Đừng..." cô thốt lên yếu ớt, đôi tay vô thức bám chặt vào vai áo sơ mi của hắn, làm nhăn nhúm lớp vải đắt tiền.

"Đừng gì?" Hắn thì thầm, môi hắn dán sát vào đôi môi nhợt nhạt của cô, hơi thở nồng mùi thuốc lá và rượu vang bao trùm lấy cô. "Đừng để tôi chạm vào, hay đừng để tôi dừng lại?"

Sự đụng chạm đầu tiên mang tính chất phá vỡ ranh giới này khiến Tô Diệp hoàn toàn sụp đổ. Cô thấy lý trí mình như một tòa lâu đài cát bị sóng biển cuốn trôi. Hắn mạnh mẽ, độc đoán và đầy tội lỗi, nhưng sự ấm áp từ bàn tay hắn lại là thứ duy nhất cô có thể bám víu trong căn dinh thự u ám này.

Phó Kính Thần không hôn cô ngay lập tức. Hắn thích thú nhìn sự đấu tranh trong đôi mắt cô, nhìn cách cô đầu hàng trước bản năng cơ thể. Hắn miết nhẹ ngón tay cái lên môi dưới của cô, khiến nó sưng đỏ lên đầy khiêu khích.

"Tô Diệp, hãy ghi nhớ cảm giác này. Sự lạnh lẽo của thế giới bên ngoài và sự nóng bỏng mà chỉ tôi mới có thể ban cho cô," hắn khàn giọng nói, trước khi cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô trong một nụ hôn mang vị đắng của sự chiếm hữu và vị ngọt của tội lỗi.

Nụ hôn ấy không hề dịu dàng. Nó là một sự xâm lăng, một sự đánh dấu chủ quyền đầy bạo liệt. Tô Diệp thấy mình như bị thiêu đốt, chiếc váy đỏ trên người cô như biến thành một ngọn lửa, và Phó Kính Thần chính là kẻ đang tiếp thêm dầu vào ngọn lửa ấy. Trong khoảnh khắc đó, sự cấm kỵ không còn là một nỗi sợ, mà nó trở thành một loại khoái cảm đau đớn, kéo cả hai xuống vực thẳm của một bản giao hưởng đen tối không có hồi kết.