Dư vị của nụ hôn bạo liệt và sự đụng chạm nóng rẫy nơi bồn đá vẫn còn khiến đôi môi Tô Diệp sưng đỏ, nhưng bầu không khí trong phòng tranh đã đột ngột hạ xuống âm độ. Phó Kính Thần sau khi chiếm đoạt hơi thở của cô đã lùi lại, lấy lại vẻ điềm nhiên đến đáng sợ. Hắn rút một chiếc khăn tay mới, chậm rãi lau đi vệt nước còn sót lại trên cằm cô, cử chỉ ấy vừa như một sự chăm sóc, vừa như một cách tẩy rửa dấu vết của một cuộc xâm lăng.
Hắn quay trở lại chiếc ghế bành, thắp một ngọn nến thơm mùi nhựa thông. Ánh lửa bập bùng chiếu lên nửa gương mặt góc cạnh của hắn, biến hắn thành một vị phán quan tối cao trong vương quốc bóng tối này.
“Ngồi xuống dưới chân tôi,” hắn ra lệnh, giọng nói không còn chút khàn đục của dục vọng mà chỉ còn lại sự lạnh lùng của quyền lực.
Tô Diệp bàng hoàng nhìn hắn. Chiếc váy lụa đỏ vẫn còn ướt sũng, dính chặt vào da thịt khiến cô khẽ run rẩy vì lạnh. Cô ngập ngừng một lát, rồi từ từ quỳ xuống trên tấm thảm nhung dưới chân hắn. Vị thế này khiến cô cảm thấy nhục nhã, nhưng ánh mắt của Phó Kính Thần như có sức nặng ngàn cân, ép cô phải cúi đầu phục tùng.
“Kể từ hôm nay, dinh thự này sẽ có những quy tắc dành riêng cho cô,” hắn nói, từng chữ thốt ra đều rành rọt như những điều khoản trong một bản giao kèo máu. “Quy tắc thứ nhất: Cô không được phép rời khỏi tầng ba khi chưa có sự cho phép của tôi. Đây là lãnh địa của tôi, và cô là tạo vật duy nhất được phép tồn tại trong sự im lặng của nó.”
Hắn đưa bàn tay lên, nâng cằm cô dậy để cô phải nhìn vào mắt mình.
“Quy tắc thứ hai: Chiếc váy này... và tất cả những trang phục tôi chuẩn bị cho cô, cô không có quyền tự ý cởi bỏ. Cô mặc chúng cho tôi xem, và chỉ khi tôi cho phép, cô mới được phép rũ bỏ lớp vỏ này.”
Tô Diệp cắn chặt môi, sự sỉ nhục dâng cao trong lồng ngực: “Tôi không phải là một món đồ chơi, Phó Kính Thần.”
“Cô là một món nợ sống, Tô Diệp,” hắn ngắt lời cô, ngón tay cái miết mạnh lên vết sưng nơi môi cô như một lời nhắc nhở về nụ hôn vừa rồi. “Và món nợ này chỉ được trả bằng sự trung thành tuyệt đối của các giác quan. Quy tắc thứ ba, cũng là quy tắc quan trọng nhất: Cô không được phép có cảm xúc với bất kỳ ai, kể cả chính bản thân mình. Trong căn nhà này, cảm xúc duy nhất cô được phép có là sự khao khát được tôi công nhận.”
Hắn buông cằm cô ra, tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn xoáy vào sự run rẩy của cô dưới lớp lụa ướt. Hắn thích nhìn thấy sự phản kháng trong mắt cô đang dần bị dập tắt bởi sự sợ hãi và sự lệ thuộc sinh lý. Hắn biết, nụ hôn ban nãy đã gieo một hạt giống tội lỗi vào lòng cô gái trẻ này, một thứ virus mang tên "đam mê cấm kỵ" đang âm thầm tàn phá lý trí của cô.
“Giờ thì, hãy đọc thuộc lòng chúng cho tôi nghe,” hắn nói, giọng điệu nhàn nhạt như đang thưởng thức một bản nhạc cổ điển.
Tô Diệp nhắm mắt lại, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào những giọt nước lạnh lẽo trên da thịt. Cô thì thầm, giọng nói nghẹn ngào: “Không rời khỏi tầng ba... Không tự ý thay đồ... Không được phép có cảm xúc...”
“Nói to lên,” hắn ép buộc.
“Không được phép có cảm xúc riêng!” Cô hét lên trong nước mắt, toàn thân run rẩy dữ dội.
Phó Kính Thần thỏa mãn mỉm cười. Hắn đứng dậy, bước đến phía sau cô, bàn tay đặt lên đỉnh đầu cô như đang vuốt ve một con mèo nhỏ bướng bỉnh. Hắn luồn tay vào mái tóc ẩm ướt, kéo nhẹ ra sau khiến cô phải ngửa cổ lên nhìn hắn. Từ góc độ này, hắn trông thật vĩ đại và tàn nhẫn.
“Ngoan lắm. Sự đau đớn này sẽ là chất liệu tốt nhất cho bức tranh tiếp theo của cô.”
Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhưng đầy tính sở hữu lên trán cô. “Bây giờ, hãy vào trong thay bộ đồ khô ráo mà tôi đã chuẩn bị. Đừng để mình bị ốm, vì một món đồ chơi hỏng sẽ khiến tôi mất đi sự kiên nhẫn.”
Tô Diệp lảo đảo đứng dậy, đôi chân quỳ lâu đã trở nên tê dại. Cô bước đi trong sự giám sát của hắn, cảm nhận được từng thớ thịt trên lưng mình như vẫn còn ghi dấu ấn từ ánh mắt của hắn. Cô hiểu rằng, những quy tắc này không chỉ là xiềng xích vật lý, mà là một mê cung tâm lý mà hắn đã giăng ra để cô mãi mãi không tìm thấy lối thoát.
Dưới mái vòm cao vút của dinh thự họ Phó, bóng tối của sự chiếm hữu đang dần nuốt chửng lấy chút ánh sáng cuối cùng của một linh hồn tự do. Bản giao hưởng đen tối đã đi đến những chương đầu tiên đầy kịch tính, nơi con mồi bắt đầu học cách chấp nhận quy luật của kẻ săn mồi.