MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSủng Ái Tội LỗiChương 8

Sủng Ái Tội Lỗi

Chương 8

1,083 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa tầm tã từ những chương trước vẫn chưa có dấu hiệu ngơi nghỉ, ngược lại, nó bắt đầu chuyển mình thành một trận bão lớn. Những tia chớp rạch ngang bầu trời thành phố S, soi sáng dinh thự họ Phó trong những khoảnh khắc ngắn ngủi và đáng sợ, rồi lại trả nó về với bóng tối đặc quánh. Tiếng sấm rền vang khiến những ô cửa kính lớn của phòng tranh rung lên bần bật, như thể có hàng ngàn bàn tay đang cào xé muốn xông vào bên trong.

Đúng lúc đó, toàn bộ hệ thống điện trong dinh thự vụt tắt.

Căn phòng tranh vốn đã u ám nay chìm hoàn toàn vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Tô Diệp, lúc này đã thay một bộ váy lụa trắng đơn giản hơn theo lệnh của Phó Kính Thần, đang ngồi co chân trên chiếc ghế gỗ. Bóng tối đột ngột khiến cô hoảng hốt, bản năng khiến cô thốt lên một tiếng gọi khe khẽ:

“Phó Kính Thần? Ông có đó không?”

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng mưa gầm rú. Tô Diệp run rẩy đứng dậy, đôi tay quờ quạng trong không trung để tìm một điểm tựa. Nhưng giữa lúc cô tưởng mình đang đơn độc trong bóng tối, một bàn tay to lớn, nóng rực bất thình lình nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô về phía trước.

Tô Diệp va sầm vào một lồng ngực vững chãi, mùi hương hổ phách và khói thuốc quen thuộc ngay lập tức bao vây lấy cô. Cô biết đó là hắn. Trong bóng tối, các giác quan khác của cô trở nên nhạy cảm một cách lạ thường. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ sau lớp áo sơ mi mỏng của hắn, và hơi thở nóng hổi của hắn đang phả ngay trên đỉnh đầu cô.

“Sợ bóng tối đến thế sao?” Giọng nói của Phó Kính Thần vang lên, trầm thấp và mang theo một sự chế giễu vô cùng quyến rũ.

“Tôi… tôi không nhìn thấy gì cả,” Tô Diệp thầm thì, cô cố gắng đẩy hắn ra nhưng bàn tay hắn lại vòng qua eo cô, siết chặt lấy.

“Đừng cử động. Trong bóng tối, đôi mắt là thứ vô dụng nhất. Hãy học cách cảm nhận bằng cơ thể.”

Hắn dẫn cô đi trong bóng tối một cách thuần thục như một loài thú săn đêm. Từng bước chân của hai người quấn quýt lấy nhau, da thịt kề sát qua những lớp vải mỏng. Hắn đưa cô đến bên chiếc ghế bành lớn, rồi thản nhiên ngồi xuống, kéo cô ngồi gọn vào lòng mình.

Tô Diệp bàng hoàng, cô vùng vẫy định đứng dậy: “Ông làm gì vậy? Buông tôi ra!”

“Im lặng,” hắn khàn giọng ra lệnh, một bàn tay hắn luồn vào mái tóc cô, ép đầu cô tựa vào vai mình. “Điện sẽ không có sớm đâu. Và tôi không có thói quen để món đồ của mình bị lạnh.”

Trong không gian chật hẹp của chiếc ghế bành, hơi ấm từ cơ thể Phó Kính Thần truyền sang cô từng đợt, xua đi cái lạnh lẽo của trận mưa bão ngoài kia. Tô Diệp thấy mình như một con chim nhỏ bị giam trong bàn tay của một gã khổng lồ. Sự cấm kỵ của tình huống này khiến tim cô đập loạn nhịp – cô đang ngồi trong lòng kẻ đã mua đứt cuộc đời mình, trong bóng tối tuyệt đối, nơi mọi quy tắc đạo đức dường như bị xóa nhòa.

Một tia chớp rạch ngang trời, soi sáng gương mặt của Phó Kính Thần trong tích tắc. Cô thấy đôi mắt hắn đang nhìn mình, không phải bằng sự lạnh lùng thường thấy, mà bằng một thứ khao khát cháy bỏng đang bị kìm nén dưới lớp vỏ bọc quyền lực. Khi bóng tối trở lại, cô cảm nhận được môi hắn đang tìm đến vành tai cô, mơn trớn một cách chậm rãi.

“Nghe thấy không?” Hắn thì thầm, hơi thở nóng rực khiến toàn thân cô run rẩy. “Tiếng mưa giống như tiếng những nét vẽ đang cào xé trên toan. Cô và tôi, lúc này cũng chẳng khác gì một bức tranh dang dở.”

Bàn tay hắn không dừng lại ở eo, mà bắt đầu di chuyển dọc theo hông cô, lướt qua những đường cong mềm mại mà lớp váy lụa không thể che giấu. Mỗi nơi tay hắn đi qua đều để lại một vệt lửa nóng bỏng. Tô Diệp thấy lý trí mình đang dần tan chảy. Sự hiện diện của hắn quá mạnh mẽ, quá áp chế, khiến cô không còn sức để phản kháng. Cô vô thức bám chặt vào vai hắn, hơi thở trở nên dồn dập, hòa quyện với hơi thở của hắn thành một nhịp điệu duy nhất.

Cơn mưa rào ngoài kia càng lúc càng dữ dội, như muốn nhấn chìm cả dinh thự này vào lòng đất. Nhưng bên trong phòng tranh, giữa bóng tối và hơi ấm quấn quýt, một ranh giới mới lại bị phá vỡ. Không có những lời yêu đương ngọt ngào, chỉ có sự va chạm của da thịt, sự đối đầu của hai hơi thở và một sự chiếm hữu điên cuồng đang thành hình.

“Tô Diệp,” hắn gọi tên cô, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng. “Đừng bao giờ cố gắng chạy trốn khỏi tôi. Vì trong bóng tối này, chỉ có tôi mới là người dẫn lối cho cô.”

Hắn xoay mặt cô lại, trong bóng tối bao trùm, hắn tìm thấy môi cô. Nụ hôn lần này không còn bạo liệt như ở bồn rửa, mà nó mang sự chậm rãi, nhấm nháp và đầy tính khám phá. Hắn nếm trải từng chút một sự ngọt ngào của cô, như một kẻ sành sỏi đang thưởng thức một loại rượu quý hiếm nhất trong bộ sưu tập của mình.

Đêm hôm đó, giữa cơn bão gầm gào, Tô Diệp hiểu rằng mình không chỉ bị giam cầm trong dinh thự này bằng tiền bạc, mà cô đang dần bị giam cầm trong chính những cảm xúc sai trái mà người đàn ông này khơi gợi. Sự cấm kỵ giờ đây đã mang một hình hài rõ rệt – nó nóng bỏng, nguy hiểm và đầy mê hoặc như chính hơi thở của Phó Kính Thần đang vương vấn trên da thịt cô.