Sau đêm mưa bão đầy những va chạm ám muội, không khí trong dinh thự họ Phó dường như đặc quánh lại bởi một sự căng thẳng không tên. Ánh sáng của ngày mới rọi vào phòng tranh, soi rõ những hạt bụi liti nhảy múa trong không trung và cả những nét vẽ dang dở, hỗn loạn của Tô Diệp. Cô đứng trước giá vẽ, cố gắng giữ cho đôi bàn tay không run rẩy, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, cảm giác về hơi ấm từ lồng ngực của Phó Kính Thần đêm qua lại ùa về, thiêu đốt tâm trí cô.
Phó Kính Thần không xuất hiện từ sớm. Hắn để cô cô độc với những bảng màu, một sự tự do giả tạo nhưng lại đầy áp lực. Tô Diệp đang tập trung pha một tông màu đen sâu thẳm cho phần nền của bức chân dung. Đó là một loại mực tàu thượng hạng, đen đặc và bóng loáng như đôi mắt của kẻ đang giam cầm cô.
Cửa phòng bật mở. Phó Kính Thần bước vào, tay cầm một xấp tài liệu. Hắn không nhìn cô, chỉ thong thả đi về phía chiếc bàn gỗ lớn. Sự phớt lờ của hắn khiến Tô Diệp bất giác cảm thấy hụt hẫng – một loại cảm xúc nguy hiểm mà cô không nên có. Chính sự xao nhãng đó đã khiến đầu cọ trong tay cô khẽ trượt đi.
Một giọt mực đen đặc, tròn trịa, tách khỏi đầu cọ và rơi xuống. Nó không rơi xuống sàn, cũng không rơi xuống toan, mà rơi thẳng xuống vùng da trắng ngần ngay xương quai xanh của cô.
Tô Diệp giật mình, chiếc cọ rơi xuống sàn nhà tạo nên một tiếng động khô khốc. Giọt mực lạnh lẽo bắt đầu tan ra, vệt đen sẫm màu trượt dài dọc theo đường xương quai xanh mảnh dẻ, nổi bật một cách nhức mắt trên làn da trắng sứ.
Phó Kính Thần dừng lại. Hắn chậm rãi đặt xấp tài liệu xuống, ánh mắt từ từ dời về phía cô. Khi hắn nhìn thấy vệt đen đó, đôi đồng tử của hắn co rút lại, một tia sáng đầy chiếm hữu và duy mỹ lóe lên. Hắn không nói một lời, từng bước tiến lại gần.
Tô Diệp vô thức lùi lại, tay định đưa lên lau vệt mực: "Tôi... tôi xin lỗi, tôi sẽ lau ngay..."
"Đừng chạm vào," giọng hắn vang lên, trầm thấp và đầy uy quyền, khiến tay cô khựng lại giữa không trung.
Hắn đứng trước mặt cô, bóng người cao lớn che khuất ánh mặt trời. Phó Kính Thần cúi xuống, khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy từng sợi mi dài của hắn. Hắn không dùng khăn, mà đưa ngón tay cái thon dài, hơi thô ráp của mình lên. Hắn chạm vào xương quai xanh của cô, ngay tại vị trí giọt mực đang đọng lại.
Một luồng điện tê dại chạy thẳng từ cổ xuống chân Tô Diệp. Ngón tay hắn không lau đi một cách nhanh chóng, mà bắt đầu miết nhẹ. Hắn tán vệt mực đen ra theo chiều ngang, dọc theo xương quai xanh của cô. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp, không có sự ngăn cách của lớp vải lụa, khiến không khí giữa hai người bốc cháy.
"Màu đen này... rất hợp với cô," hắn thầm thì, mắt dán chặt vào vị trí ngón tay mình đang di chuyển.
Hắn miết mạnh hơn, khiến vùng da mỏng manh ở xương quai xanh của cô đỏ ửng lên, hòa quyện với sắc đen của mực tạo thành một thứ màu sắc đầy ám muội và bạo liệt. Tô Diệp nín thở, đôi môi cô hé mở, những tiếng thở dốc không tự chủ được thoát ra. Cô cảm thấy mình như một tấm toan sống, và hắn đang dùng sự chiếm hữu để vẽ lên cơ thể cô những dấu ấn không thể xóa nhòa.
"Nhìn kìa," hắn xoay người cô lại phía chiếc gương lớn. "Cô có thấy mình giống một tác phẩm nghệ thuật bị vấy bẩn không? Và chính sự vấy bẩn này mới khiến cô trở nên hoàn hảo."
Trong gương, Tô Diệp thấy mình với gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự hoang dại lạ lùng. Vệt mực đen tán rộng trên xương quai xanh trông như một vết xăm dang dở, một dấu hiệu cho thấy cô đã thuộc về thế giới tăm tối này của hắn.
Bàn tay Phó Kính Thần không dừng lại ở đó. Hắn luồn tay vào sau gáy cô, ép cô ngửa cổ lên, để lộ hoàn toàn vùng cổ và xương quai xanh đang nhuốm màu tội lỗi. Hắn cúi xuống, chóp mũi lướt qua vệt mực, hít hà mùi hương cơ thể cô quyện với mùi mực tàu nồng đậm.
"Nếu tôi để vệt mực này ở lại đây mãi mãi thì sao?" Hắn khàn giọng hỏi, hơi thở nóng rực phả vào vùng da nhạy cảm. "Để mỗi khi soi gương, cô sẽ nhớ rằng từng tấc da thịt này đều đã bị mực của tôi vấy bẩn."
Tô Diệp nhắm mắt lại, toàn thân run rẩy. Sự cấm kỵ ở đây đã vượt xa những quy tắc vật lý. Hắn đang dùng sự duy mỹ cực đoan để bẻ gãy lòng tự trọng của cô, biến những lỗi lầm vô tình thành những nghi thức chiếm hữu đầy khiêu khích. Cô thấy mình vừa căm ghét sự áp chế này, lại vừa không thể cưỡng lại nhiệt lượng tỏa ra từ kẻ đang ngự trị phía sau mình.
Hắn buông cô ra, nhưng trước khi quay đi, hắn dùng đầu ngón tay còn vương mực quẹt nhẹ một đường lên môi dưới của cô.
"Hôm nay không cần vẽ nữa. Hãy giữ vệt mực đó trên người cho đến tối. Tôi muốn xem nó sẽ nhạt đi thế nào dưới hơi nóng của cô."
Phó Kính Thần bước ra khỏi phòng, để lại Tô Diệp đứng đó với trái tim đập cuồng loạn. Vệt mực trên xương quai xanh như đang bỏng rát, nhắc nhở cô rằng ranh giới giữa một họa sĩ và một món đồ chơi đang dần trở nên mong manh hơn bao giờ hết dưới bàn tay của chủ nhân dinh thự họ Phó.