Đêm thứ mười tại dinh thự họ Phó, không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những bông tuyết đầu mùa tan chảy trên bậu cửa sổ. Vệt mực đen trên xương quai xanh của Tô Diệp từ chiều nay vẫn chưa được rửa sạch. Nó đã khô lại, bám chặt vào da thịt cô như một lời nguyền, một dấu ấn sở hữu mà Phó Kính Thần đã đóng lên cơ thể cô.
Tô Diệp ngồi trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn vào bóng tối. Cô cảm nhận được một sự biến đổi đáng sợ trong chính mình. Sự căm ghét ban đầu dường như đang bị thay thế bởi một loại khao khát bệnh hoạn – khao khát sự đụng chạm, khao khát hơi ấm và cả sự áp chế của hắn.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng ngủ chậm rãi mở ra. Không có tiếng gõ cửa. Ở nơi này, hắn là chủ nhân, và không có bất kỳ cánh cửa nào có thể ngăn cản bước chân hắn.
Phó Kính Thần bước vào, tay cầm một ly pha lê đựng thứ chất lỏng màu hổ phách. Hắn không bật đèn, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ hành lang hắt vào, tạo nên một cái bóng dài, đổ sụp xuống người cô. Hắn đi đến bên giường, đứng lặng yên quan sát cô. Sự im lặng kéo dài như một sợi dây đang dần bị kéo căng đến mức sắp đứt.
"Cô vẫn chưa rửa sạch nó," hắn nói, giọng nói khàn đặc hơn thường lệ, mang theo hơi men nồng nàn của rượu Bourbon.
"Ông bảo tôi phải giữ nó cho đến tối," Tô Diệp đáp, giọng cô run rẩy nhưng vẫn có chút bướng bỉnh cuối cùng.
Phó Kính Thần đặt ly rượu xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Hắn ngồi xuống mép nệm, sức nặng của hắn khiến tấm nệm lún xuống, kéo cơ thể Tô Diệp vô thức nghiêng về phía hắn. Hắn đưa tay lên, những đầu ngón tay hơi nóng vì hơi men chạm vào vệt mực trên xương quai xanh của cô.
"Nó đã thấm vào da thịt cô rồi," hắn thầm thì. "Giống như tôi vậy. Cô có cố gắng bao nhiêu cũng không thể xóa sạch sự hiện diện của tôi ra khỏi tâm trí mình."
Hắn đột ngột nắm lấy vai cô, ép cô nằm xuống lớp ga giường bằng lụa lạnh lẽo. Phó Kính Thần phủ thân hình to lớn của mình lên người cô, nhưng hắn không dùng sức mạnh thô bạo. Sự áp chế của hắn lần này mang một sắc thái khác – chậm rãi, dày vò và đầy khao khát.
Trong bóng tối, đôi mắt hắn sáng rực lên như đôi mắt của một loài thú săn đêm đã tìm thấy con mồi ưng ý nhất. Hắn cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu.
"Tô Diệp... cô có biết mình đang tỏa ra mùi hương gì không?" Hắn thầm thì bên tai cô, môi lướt qua làn da mỏng manh. "Mùi của sự phục tùng và cả sự nổi loạn. Nó khiến tôi muốn bẻ gãy cô, rồi lại muốn hàn gắn cô theo cách của riêng tôi."
Tô Diệp thấy lồng ngực mình phập phồng dữ dội. Cô đưa đôi bàn tay run rẩy lên, định đẩy hắn ra, nhưng khi chạm vào đôi vai rộng của hắn, các ngón tay cô lại vô thức siết chặt lấy lớp vải sơ mi. Một sự mâu thuẫn tột cùng bùng nổ trong lòng cô. Cô muốn chạy trốn khỏi ác quỷ này, nhưng cơ thể cô lại đang tham lam đón nhận từng chút nhiệt lượng từ hắn.
"Nhìn tôi này," hắn ra lệnh.
Tô Diệp mở mắt, bắt gặp ánh nhìn của hắn. Trong khoảnh khắc đó, mọi ranh giới về nợ nần, về sự giam cầm, về đúng và sai đều vụt tắt. Chỉ còn lại hai linh hồn đang khao khát sự va chạm vật lý để khỏa lấp nỗi cô độc sâu thẳm.
Phó Kính Thần cúi xuống, nụ hôn của hắn lần này không còn là một sự xâm lược nhanh chóng, mà là một cuộc hành trình dài đầy mê đắm. Hắn nhấm nháp đôi môi cô, nếm trải sự run rẩy của cô, dẫn dắt cô vào một thế giới nơi chỉ có cảm giác tồn tại.
Bàn tay hắn không dừng lại ở vai. Hắn luồn tay xuống dưới lưng cô, nơi chiếc váy lụa đang nhăn nhúm. Khi bàn tay hắn chạm vào làn da trần ở thắt lưng, Tô Diệp khẽ cong người lên, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra khỏi bờ môi. Sự đụng chạm ấy nồng cháy như lửa, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng còn sót lại của cô.
"Đêm nay... cô không cần phải là một họa sĩ," hắn thì thầm giữa những nụ hôn dồn dập. "Đêm nay, cô chỉ cần là của tôi."
Chiếc váy lụa đỏ – biểu tượng của sự cấm kỵ và ám ảnh – từ từ trượt khỏi bờ vai cô, rơi xuống sàn nhà như một cánh hoa tàn. Trong bóng tối của dinh thự họ Phó, giữa tiếng thở dốc quấn quýt và nhịp tim đập loạn xạ, ranh giới giữa chủ nhân và vật sở hữu đã hoàn toàn đổ sụp.
Họ chìm vào nhau như hai thực thể đang tìm cách tự hủy hoại để tái sinh. Sự đau đớn và khoái cảm đan xen, tạo nên một bản giao hưởng đen tối nhất. Đêm định mệnh ấy, Tô Diệp hiểu rằng mình đã chính thức bước qua cánh cửa của địa ngục – một địa ngục mang tên Phó Kính Thần, nơi sự cấm kỵ chính là chất xúc tác mạnh mẽ nhất để tình yêu (hay một thứ gì đó giống như thế) nảy mầm trong sự mục nát.
Khi ánh trăng cuối cùng tắt lịm sau những đám mây đen, trong căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dài thỏa mãn của kẻ săn mồi và sự đầu hàng vô điều kiện của con mồi. Phần một của bản giao hưởng đã kết thúc trong sự bùng nổ của dục vọng và tội lỗi, mở đầu cho một chương mới đầy sóng gió và đam mê không lối thoát.