MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y MộcChương 171

Sủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y Mộc

Chương 171

382 từ · ~2 phút đọc

Chương 171

“Y Mộc à, bác sĩ cũng nói nên mau chóng để bà ngoại con gặp đám cậu cả, như thế thì mới có thể giúp bệnh của bà ngoại đỡ hơn được. Con định nhốt bọn họ đến bao giờ nữa!” Người họ hàng ấy chỉ còn chưa chỉ thẳng mặt chửi cô là đồ vô lương tâm thôi.

Lăng Y Mộc cười khổ, chuyện này hiện giờ cũng chẳng còn là thứ mà cô có thể tùy nghỉ xử lý nữa rồi!

Đến lúc tan làm, khi Lăng Y Mộc kéo lê thân thể mệt nhoài của mình ra về thì Quách Huỳnh Phương đã ngăn cô lại: “Y Mộc, anh, anh đưa em về nhé. Anh có xe, đưa em về cũng tiện hơn”

Lúc Quách Huỳnh Phương nói thế thì mặt anh ta đã hây hây đỏ rồi.

Lăng Y Mộc nhìn người đứng trước mặt mà chẳng biết nên làm sao cho phải để không khiến một người đàng hoàng như anh ta phải tổn thương. Cô biết Quách Huỳnh Phương có ý với cô, cô cũng đã từng từ chối rồi.

Người đàn ông và cô không hợp nhau đâu. Nếu như cứ thế mà lợi dụng niềm yêu mến của người ta, có lẽ điều đó mới thật sự khiến anh ta tốn thương.

“Không cần đâu, chỗ tôi ở cũng không xa lắm, đi bộ một lát là tới rồi” Lăng Y Mộc đáp.

“Nhưng sắc mặt em không ổn lắm” Anh ta vội vàng nói.

“Không cần đâu mà” Lăng Y Mộc nói rồi thì thẳng thừng bước lướt qua người anh ta, tự mình ra khỏi Sở Bảo vệ Môi trường.

Ngày hôm trước cô đã thức trắng một đêm, đến hôm qua thì vì chuyện của bà ngoại mà cũng chẳng ngủ được, nên bấy giờ Lăng Y Mộc cứ tưởng như đôi chân của mình đang bước đi trên mây vậy.

Đi một hồi thì vai Lăng Y Mộc đụng trúng người ta khiến cô lảo đảo rồi ngã sõng xoài ra đất.

Cũng còn may là quần áo cô mặc khá là dày nên không bị đau.

Đương lúc cô vừa định đứng dậy thì có một bóng người đã nhanh chóng chạy đến cạnh cô, đỡ cô lên.

Lăng Y Mộc nhìn qua, thế mà lại là Quách Huỳnh Phương.

“Sao anh..”