MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y MộcChương 172

Sủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y Mộc

Chương 172

449 từ · ~3 phút đọc

Chương 172

Bây giờ, kẻ không xứng với đối phương là cô mới đúng. Một người đàn bà từng chịu cảnh tù tội, người đàng hoàng đứng đản nào mà chịu cho cưới kia chứ?

“Hai ngày trước, anh có thấy em ngồi lên một chiếc Porsche”

Quách Huỳnh Phương có hơi ngập ngừng kể lại: “Nếu em đã tìm được một đối tượng tốt để quen thì anh… anh cũng vui thay cho em. Nhưng mà… anh lo là em bị người ta lừa, nên em nhớ để ý kỹ hơn..”

“Người đó không phải đối tượng gì đâu” Lăng Y Mộc cắt ngang lời Quách Huỳnh Phương: “Tôi nhặt được đồ của người đó nên anh ta mới mời tôi một bữa để cảm ơn thôi”

“Là thế à” Trên mặt anh ta lại dâng lên nỗi niềm hy vọng nào đó.

Trong chốc lát, xe đã đỗ trước cổng khu nhà Lăng Y Mộc Lăng Y Mộc nhìn anh ta, cất lời: “Anh Quách à, anh là một người rất tốt, chỉ là chúng ta không hợp để đến bên nhau đâu, anh đừng phí thời gian với tôi làm gì nữa. Rồi đây anh cũng sẽ gặp được một người con gái tốt đẹp hơn mà thôi!”

“Nhưng trong mắt anh em cũng rất tốt” Quách Huỳnh Phương đỏ mặt: “Anh có thể chờ em..”

“Giống như những gì anh từng nói đây, bạn trai cũ của tôi là một người có tiền. Tôi không định gả cho ai, mà có gả thì cũng sẽ không gả cho bất kỳ ai kém cạnh hơn người đó. Vậy nên đôi ta không dành cho nhau đâu, anh hiểu ý tôi chứ?” Lăng Y Mộc buông lời tàn nhãn.

Có lẽ chỉ như thế thì mới khiến anh ta từ bỏ ý định của mình.

Đau dài không bằng đau ngắn, anh Quách là người tốt, nếu như không phải vì muốn anh ta từ bỏ ý định thì cô cũng không nói những lời như thế.

Vẻ mặt Quách Huỳnh Phương trông đầy mất mát, anh ta ngô nghê nhìn Lăng Y Mộc.

“Được rồi, tôi xuống đây. Hôm nay xin cảm ơn anh, mai mốt anh không cần phải chở tôi nữa đâu” Cô vừa nói vừa mở cửa xuống xe, đi vào trong khu nhà ở, Tiếng xe khởi động máy truyền đến từ sau lưng cô, thế rồi rời đi.

Lăng Y Mộc dừng bước rồi từ từ xoay người lại, nhìn chiếc xe chạy xa xa dần biến thành một chấm đen nhỏ.

Có lẽ, sau này sẽ không còn một người đàn ông có tình với mình, thậm chí không chê cô từng ngồi tù, chỉ là… cô cũng không muốn liên lụy anh ta.