553 từ
Chung cư cũ nằm sâu trong con ngõ nhỏ của Sài Gòn luôn mang một vẻ tĩnh lặng tách biệt hẳn với sự xô bồ ngoài kia. Mộc Miên kéo chiếc vali nhỏ, tiếng bánh xe lộc cộc trên nền gạch men đã cũ nghe rõ mồn một.
Cô chọn nơi này vì nó rẻ, và quan trọng hơn, vì nó đủ tối tăm để cô có thể giấu mình sau những đổ vỡ từ quá khứ.
Căn phòng của cô nằm ở cuối hành lang tầng 7. Khi vừa đặt chân đến trước cửa, một luồng không khí lạnh lẽo đột ngột xộc vào mũi. Đó không phải là cái lạnh của máy điều hòa, mà là một mùi hương đặc trưng: mùi gỗ tuyết tùng khô lạnh xen lẫn chút vị đắng của thuốc lá.
Mộc Miên khựng lại. Ánh mắt cô chạm phải cánh cửa căn phòng đối diện – phòng 709. Cánh cửa gỗ sẫm màu, đóng kín mít như một pháo đài không thể xâm phạm.
"Cạch."
Cánh cửa ấy bất ngờ hé mở.
Một người đàn ông bước ra. Anh ta cao ráo, diện chiếc sơ mi đen mở hờ cúc cổ, để lộ xương quai xanh sắc sảo. Nhưng điều khiến Mộc Miên sững sờ chính là đôi mắt của anh. Đôi mắt ấy sâu thẳm, lạnh lùng và chứa đựng một nỗi cô độc đến tận cùng – thứ cảm giác mà cô vẫn thường thấy khi soi mình trong gương mỗi sáng.
Thẩm Quân dừng lại, ánh mắt anh lướt qua cô gái nhỏ nhắn đang đứng ngẩn ngơ với chiếc vali. Anh không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Sự xuất hiện của một sinh vật sống động như cô dường như đang phá vỡ trật tự yên tĩnh trong thế giới của anh.
Anh bước lướt qua cô. Mùi hương gỗ lạnh ấy lại một lần nữa bao vây lấy Mộc Miên. Nó lạnh đến mức khiến cô rùng mình, nhưng lại mang theo một sức hút kỳ lạ, khiến người ta muốn chạm vào, muốn sưởi ấm.
Mộc Miên lúng túng cúi đầu, vội vàng tra chìa khóa vào ổ. Khi cánh cửa phòng mình mở ra, cô vô thức quay đầu lại nhìn bóng lưng đơn độc của anh dần khuất sau ngã rẽ hành lang.
Tối hôm đó, Mộc Miên lại không ngủ được. Căn phòng mới lạ lẫm, tiếng mưa bắt đầu rơi tí tách bên ngoài cửa sổ khiến nỗi sợ bóng tối trong cô lại trỗi dậy. Cô ôm lấy đầu gối, co quắp trên chiếc giường đơn.
Bỗng nhiên, từ phía hành lang vang lên tiếng bước chân đều đặn, rồi dừng lại ngay trước cửa nhà cô. Qua khe cửa hẹp, một dải ánh sáng vàng nhạt từ đèn hành lang hắt vào, kèm theo đó là mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc.
Thẩm Quân đứng đó, lưng tựa vào bức tường đối diện phòng cô, tay kẹp một điếu thuốc chưa châm. Anh không gõ cửa, cũng không rời đi. Anh chỉ đứng đó, như một vệ binh thầm lặng, vô tình dùng sự hiện diện của mình để xua đi bóng tối bủa vây lấy cô gái bên trong căn phòng.
Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, Mộc Miên ngủ quên trong mùi hương gỗ lạnh lẽo nhưng đầy bình yên ấy.