621 từ
Mưa Sài Gòn về đêm luôn mang theo cái lạnh thấu xương và những tiếng sấm rền rĩ khiến tâm hồn con người ta dễ dàng vụn vỡ.
Trong căn phòng 710, Mộc Miên đang cuộn tròn mình trong chăn, đôi mắt mở to nhìn trân trân vào khoảng không tối mịt. Đèn điện vừa tắt ngóm sau một tiếng "tạch" khô khốc do sự cố đường dây. Đối với một kẻ mang nỗi ám ảnh tâm lý về bóng tối như cô, giây phút này chẳng khác nào bị giam cầm trong một hầm mộ không lối thoát.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, hơi thở cô bắt đầu dồn dập. Cô cần ánh sáng, hoặc ít nhất là một hơi ấm nào đó để bám víu.
Mộc Miên run rẩy lần mò ra cửa, hy vọng ánh đèn hành lang vẫn còn hoạt động. Khi cánh cửa mở ra, một tia sáng vàng vọt từ cuối dãy hắt lại, nhưng quan trọng hơn, cô lại thấy anh.
Thẩm Quân vẫn đứng đó, ngay vị trí cũ của đêm qua. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu xám tro, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ kinh niên đang nhìn chăm chú vào màn mưa ngoài cửa sổ hành lang. Nghe tiếng động, anh quay sang.
Ánh mắt họ chạm nhau. Một người hoảng loạn đến mức tái nhợt, một người tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
"Điện... điện bị hỏng rồi." – Giọng Mộc Miên run rẩy, nhỏ như tiếng mèo kêu.
Thẩm Quân không trả lời ngay. Anh nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang siết chặt gấu áo của cô. Với một người nhạy cảm và mắc chứng OCD nhẹ như anh, anh ghét sự xáo trộn, nhưng dáng vẻ tội nghiệp của cô gái này lại khiến dây thần kinh trong anh khẽ rung lên.
"Mất ngủ à?" – Giọng anh trầm và khàn, như tiếng lá khô cọ vào nhau.
Mộc Miên gật đầu rồi lại lắc đầu: "Tôi... tôi sợ tối."
Thẩm Quân khẽ nhếch môi, một nụ cười không mang theo hơi ấm: "Tôi thì lại sợ ánh sáng. Ánh sáng khiến tôi thấy mình trần trụi và tỉnh táo một cách khốn khổ."
Anh bước lại gần cô. Mùi gỗ tuyết tùng – mùi hương mà cô bắt đầu thấy nghiện – bao trùm lấy không gian. Anh chìa ra một chiếc bật lửa Zippo bằng bạc, bật lên một ngọn lửa nhỏ.
"Vào trong đi. Đừng đứng đây để gió lạnh thổi vào người, mùi nước mưa khiến tôi thấy khó chịu."
Dù lời nói mang vẻ xua đuổi, nhưng anh lại không rời đi. Anh điềm nhiên bước vào căn phòng của cô, đặt chiếc bật lửa đang cháy lên bàn trà, rồi ngồi xuống chiếc ghế đơn gần cửa nhất.
"Anh... anh làm gì vậy?" – Mộc Miên ngơ ngác.
"Ngồi đó đi." – Thẩm Quân tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại – "Tôi không ngủ được, em thì sợ tối. Coi như tôi mượn ánh sáng từ nỗi sợ của em để thức cùng em đêm nay."
Trong không gian chật hẹp, ngọn lửa nhỏ nhảy múa phản chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của Thẩm Quân. Lần đầu tiên, Mộc Miên cảm thấy bóng tối không còn đáng sợ đến thế. Sự hiện diện của người đàn ông này, dù lạnh lùng và đầy gai góc, lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn kỳ lạ.
Đêm đó, giữa một kẻ không thể ngủ và một kẻ không dám ngủ, có một sợi dây liên kết vô hình bắt đầu thắt lại. Họ không nói gì thêm, nhưng trong sự im lặng ấy, họ nghe thấy nhịp đập của hai trái tim đang tự sưởi ấm cho nhau.