645 từ
Kim đồng hồ nhích dần sang con số 2. Ánh lửa từ chiếc Zippo trên bàn đã lụi tắt từ lâu, thay thế bằng ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin nhỏ mà Mộc Miên tìm thấy trong ngăn kéo.
Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Thẩm Quân vẫn ngồi đó, tư thế không đổi, đôi mắt khép hờ như đang ngủ nhưng thực chất tâm trí anh vẫn tỉnh táo một cách tàn nhẫn. Đột nhiên, một tiếng động nhỏ phá vỡ bầu không khí: bụng của Mộc Miên khẽ kêu lên một tiếng phản chủ.
Cô đỏ mặt, vội vàng ôm lấy bụng, hy vọng anh không nghe thấy. Nhưng trong không gian này, làm sao qua mắt được Thẩm Quân?
Anh mở mắt, ánh nhìn xoáy sâu vào cô gái đang lúng túng đối diện. "Chưa ăn gì à?"
"Tôi... tối nay tôi bận dọn đồ nên quên mất." – Mộc Miên lí nhí.
Thẩm Quân đứng dậy. Anh không nói không rằng bước ra khỏi phòng. Mộc Miên ngơ ngác nhìn theo, lòng dâng lên chút hụt hẫng. Có lẽ anh đã chán việc phải ngồi đây với một kẻ phiền phức như cô.
Nhưng chỉ mười phút sau, mùi hương gỗ tuyết tùng quay trở lại, lần này còn kèm theo một mùi hương khác: mùi thơm nồng của tôm, hành lá và chút cay nồng của tiêu. Thẩm Quân bước vào, trên tay là một bát mì bốc khói nghi ngút.
"Trong nhà tôi chỉ còn cái này. Ăn đi." – Anh đặt bát mì xuống bàn, động tác có phần dứt khoát nhưng lại nhẹ nhàng để không làm đổ nước dùng.
Mộc Miên sững sờ. Một người đàn ông trông có vẻ cao ngạo và xa cách như anh lại tự tay nấu mì cho cô sao? Cô nhìn bát mì được trình bày cực kỳ gọn gàng—trứng chần hoàn hảo, hành lá cắt đều tăm tắp—đúng phong cách của một kẻ mắc chứng OCD.
"Anh không ăn sao?"
"Tôi không có thói quen ăn đêm." – Thẩm Quân lạnh lùng đáp, nhưng ánh mắt anh lại vô thức dừng lại ở đôi môi đang hơi hé mở vì ngạc nhiên của cô.
Mộc Miên cầm đũa, hơi ấm từ bát mì lan tỏa lên khuôn mặt đang tái nhợt vì lạnh của cô. Miếng mì đầu tiên khiến cô muốn khóc. Đã bao lâu rồi không có ai nấu cho cô một bữa ăn, dù chỉ là một bát mì tôm đơn giản? Sự quan tâm vụng về này giống như một mồi lửa nhỏ ném vào tảng băng trong lòng cô.
"Ngon quá... Cảm ơn anh, Thẩm Quân."
Thẩm Quân khựng lại khi nghe cô gọi tên mình. Cái tên vốn dĩ khô khốc ấy, qua giọng nói mềm mại và có chút nghẹn ngào của cô, bỗng trở nên khác lạ.
Anh nhìn cô ăn, mái tóc hơi rối rủ xuống che khuất một phần khuôn mặt. Một ý nghĩ kỳ lạ lóe lên trong đầu anh: Hóa ra, chăm sóc một người cũng không phiền phức như anh tưởng. Đó là sự phá lệ đầu tiên của Thẩm Quân. Anh vốn ghét mùi thức ăn ám vào quần áo, ghét việc chia sẻ không gian riêng tư, và càng ghét việc phải làm gì đó cho người khác. Nhưng đêm nay, anh đã phá bỏ tất cả quy tắc của mình vì một cô gái mới quen chưa đầy 48 tiếng.
"Ăn xong thì đi ngủ đi." – Anh đứng dậy, thanh âm có chút trầm đục hơn thường lệ – "Cửa không cần khóa, tôi sẽ ở ngoài hành lang."
Mộc Miên nhìn theo bóng lưng anh, bát mì trên tay vẫn còn nóng hổi. Cô nhận ra, linh hồn cô độc của mình dường như vừa được chạm vào bởi một hơi ấm rất thực tế và dịu dàng.