MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSưởi Ấm Linh Hồn Cô ĐộcChương 4: "Tôi không thích người lạ, nhưng em là ngoại lệ."

Sưởi Ấm Linh Hồn Cô Độc

Chương 4: "Tôi không thích người lạ, nhưng em là ngoại lệ."

600 từ

Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt của ngày mưa tan len qua rèm cửa, chiếu thẳng vào gương mặt còn ngái ngủ của Mộc Miên. Cô giật mình ngồi dậy, điều đầu tiên cô làm là nhìn về phía chiếc ghế đơn gần cửa.

Ghế trống không. Thẩm Quân đã đi từ lúc nào, chỉ để lại chiếc bật lửa bạc vẫn nằm im lìm trên bàn như một minh chứng cho sự hiện diện của anh đêm qua.

Mộc Miên mở cửa bước ra hành lang, định bụng sang trả lại bật lửa và cảm ơn bát mì. Nhưng vừa đi được vài bước, cô bắt gặp Thẩm Quân đang đứng nói chuyện với người quản lý khu chung cư. Gương mặt anh lạnh băng, không chút cảm xúc, khiến người đối diện phải e dè lùi lại vài bước.

"Tôi đã nói rồi, tầng này đừng để ai dọn dẹp hay đi lại quá nhiều. Tôi trả thêm tiền là để mua sự yên tĩnh." – Giọng anh sắc lạnh như dao.

Mộc Miên khựng lại. Hóa ra anh ghét người lạ đến thế. Cô nhìn lại bản thân mình – một kẻ đột ngột xuất hiện, đột ngột làm phiền anh cả đêm. Một cảm giác tự ti và tội lỗi dâng lên, cô định quay người đi trốn thì giọng anh vang lên phía sau, lần này trầm hơn nhưng không còn sự gắt gỏng:

"Đứng đó làm gì?"

Mộc Miên xoay người lại, lúng túng đưa chiếc bật lửa ra: "Tôi... tôi định trả lại cái này. Xin lỗi vì đã làm phiền anh tối qua. Tôi không biết anh lại ghét người lạ đến vậy."

Thẩm Quân bước lại gần. Chiều cao vượt trội của anh tạo thành một bóng râm bao trùm lấy cô. Anh không nhận lấy chiếc bật lửa ngay, mà nhìn chằm chằm vào đôi mắt vẫn còn hơi sưng vì thiếu ngủ của cô.

"Tôi quả thật không thích người lạ bước vào không gian của mình." – Anh nói, từng chữ chậm rãi.

Mộc Miên mím môi, tim thắt lại. Nhưng ngay giây sau, anh cúi thấp người xuống, hơi thở mang theo mùi gỗ tuyết tùng phả nhẹ lên trán cô:

"Nhưng em là ngoại lệ."

Mộc Miên ngẩng phắt đầu lên, hơi thở suýt chút nữa thì nghẹn lại.

"Tại sao?" – Cô thều thào hỏi.

Thẩm Quân vươn tay, ngón cái thô ráp khẽ lướt qua gò má cô, một hành động cực kỳ thân mật nhưng lại rất tự nhiên. "Vì em cũng giống tôi. Chúng ta đều là những kẻ bị hỏng hóc. Mà những thứ hỏng hóc thì thường dễ hòa hợp với nhau hơn."

Anh cầm lấy chiếc bật lửa, nhưng thay vì thu tay về, anh lại nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô trong giây lát. "Từ giờ, nếu sợ tối, cứ sang gõ cửa phòng 709. Đừng đứng ngoài hành lang chịu lạnh nữa."

Câu nói đó giống như một đặc quyền tối cao mà Thẩm Quân dành riêng cho cô. Mộc Miên nhìn bóng lưng anh đi thẳng vào phòng, cánh cửa 709 khép lại, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay anh vẫn còn vương vấn trên da thịt cô.

Cô không biết rằng, đằng sau cánh cửa kia, Thẩm Quân đang tựa lưng vào tường, hơi thở có chút dồn dập. Anh vốn là kẻ tôn thờ sự đơn độc, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình đang khao khát được nhìn thấy cô gái ấy ở trong tầm mắt mình mỗi ngày. Một sự chiếm hữu thầm lặng bắt đầu bám rễ, mạnh mẽ và nguyên bản.