648 từ
Buổi chiều, bầu trời Sài Gòn lại khoác lên mình màu xám xịt của những đám mây nặng nước. Mộc Miên đang loay hoay bê chồng sách cũ từ ngoài ban công vào nhà thì một tiếng sấm nổ vang trời khiến cô giật mình. Trong phút chốc, một chồng sách nặng trượt khỏi tay, và một mảnh kính từ khung ảnh cũ trên bàn bị va trúng, vỡ tan.
"A..."
Mộc Miên khẽ kêu lên, ngón tay trỏ đã bị mảnh kính cứa một đường sâu, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra. Nỗi sợ hãi vô hình từ quá khứ ập đến — ký ức về những lần bị bỏ rơi, những lúc đau đớn mà không có lấy một bàn tay che chở.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Không đợi cô trả lời, cửa mở toang. Thẩm Quân bước vào, gương mặt hiện rõ vẻ lo âu hiếm thấy. Có lẽ anh đã nghe thấy tiếng động lớn từ phòng bên cạnh.
"Em làm cái quái gì thế này?" – Anh gắt khẽ, nhưng hành động lại trái ngược hoàn toàn với lời nói.
Anh nhanh chóng bước đến, nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ngồi xuống ghế. Ánh mắt anh dừng lại ở vết thương trên tay cô, rồi bất chợt sững lại ở cổ tay phía trong của Mộc Miên — nơi có một vết sẹo mờ nhạt, dấu vết của một lần tuyệt vọng trong quá khứ.
Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Thẩm Quân không hỏi gì về vết sẹo đó. Anh lẳng lặng đứng dậy, đi lấy hộp y tế mà anh luôn mang theo. Anh quỳ một chân xuống trước mặt cô, tỉ mỉ lau sạch máu, rồi bôi thuốc. Động tác của anh nhẹ đến mức như sợ cô sẽ tan biến nếu anh mạnh tay.
"Đừng nhìn tôi như vậy." – Thẩm Quân lên tiếng, giọng anh trầm thấp, che giấu sự xao động – "Tôi chỉ không chịu nổi việc nhìn thấy sự hỗn loạn."
"Thẩm Quân..." – Mộc Miên khẽ gọi, đôi mắt cô nhòe đi – "Vết sẹo đó... anh không thấy nó đáng sợ sao?"
Thẩm Quân dừng lại, anh ngước lên nhìn cô. Thay vì trả lời, anh chậm rãi kéo tay áo sơ mi của mình lên, để lộ một vết sẹo dài, lồi lõm chạy dọc cánh tay — di chứng từ vụ tai nạn năm xưa.
"Nó không đáng sợ. Nó là minh chứng rằng em đã rất mạnh mẽ để sống sót đến tận bây giờ."
Câu nói của anh như một dòng nước ấm rót vào trái tim đang rạn nứt của Mộc Miên. Cô vô thức đưa tay ra, những ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào vết sẹo trên tay anh. Một luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai. Sự đụng chạm này không mang tính dục, nhưng nó nồng nàn và chân thật hơn bất cứ điều gì.
Thẩm Quân không tránh né. Anh để mặc cô chạm vào nỗi đau của mình. Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra mình không chỉ muốn chữa lành vết thương trên tay cô, mà anh muốn bảo vệ cả linh hồn đầy vết xước này.
Sự rung động thầm lặng bùng lên giữa hai kẻ cô độc. Anh xích lại gần hơn, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. Mùi gỗ tuyết tùng hòa quyện với mùi thuốc sát trùng thanh khiết, tạo nên một bầu không khí ám muội nhưng đầy an toàn.
"Miên Miên... từ nay về sau, đừng để mình bị thương nữa." – Hơi thở của anh phả lên môi cô – "Tôi sẽ xót."
Lời tự thú bất ngờ ấy khiến trái tim Mộc Miên đập liên hồi. Cô biết, mình đã hoàn toàn lún sâu vào sự dịu dàng nguy hiểm này của người đàn ông mang tên Thẩm Quân.