626 từ
Trời Sài Gòn chiều nay không chỉ mưa, mà là một trận cuồng phong. Gió rít qua các khe cửa của khu chung cư cũ, tạo nên những âm thanh như tiếng rên rỉ của một con thú bị thương.
Mộc Miên vừa đi chợ về đến chân chung cư thì mưa ập xuống. Cô đứng nép dưới mái hiên nhỏ, cả người run cầm cập vì ướt sũng. Chiếc váy voan mỏng dính sát vào cơ thể, để lộ những đường cong thanh mảnh và làn da trắng nhợt vì lạnh. Cô loay hoay tìm cách che chắn túi đồ ăn, nhưng gió quá lớn khiến chiếc ô nhỏ trong tay cũng muốn gãy gập.
Bỗng một bóng đen phủ xuống trước mặt cô. Thẩm Quân đứng đó, trên tay là chiếc ô đen lớn vững chãi. Anh không nói một lời, chỉ im lặng che chắn hết mọi luồng gió tạt về phía cô.
"Thẩm Quân? Sao anh lại ở đây?"
"Đi mua thuốc lá." – Anh trả lời ngắn gọn, nhưng ánh mắt anh khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của cô lại tối sầm lại.
Nước mưa khiến tóc anh bết vào trán, làm tăng thêm vẻ hoang dại và lạnh lùng. Anh nhìn bộ đồ ướt sũng của cô, rồi không đợi cô đồng ý, anh vòng tay qua vai cô, kéo sát vào lồng ngực mình.
"Lạnh quá thì dựa vào. Đừng để nước mưa thấm vào vết thương ở tay."
Mộc Miên giật mình, cả người cứng đờ. Đây là lần đầu tiên cô thực sự nằm trọn trong vòng tay anh. Ngực anh rộng và cứng cáp, hơi nóng từ cơ thể anh xuyên qua lớp áo mỏng, sưởi ấm cho bả vai đang run rẩy của cô. Mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm hơn bao giờ hết, hòa quyện với mùi đất ẩm của cơn mưa tạo nên một loại chất kích thích khiến đầu óc cô choáng váng.
Hành lang đi lên cầu thang bộ tối om vì mất điện cục bộ. Thẩm Quân vẫn không buông tay, anh ôm chặt eo cô, dìu cô bước từng bước lên cầu thang. Trong bóng tối, xúc giác trở nên nhạy cảm gấp bội. Mộc Miên cảm nhận được từng thớ cơ bắp săn chắc của anh mỗi khi anh cử động, cảm nhận được nhịp tim đều đặn và mạnh mẽ của anh áp sát vào lưng mình.
Bất ngờ, một tia chớp rạch ngang trời kèm theo tiếng thiên lôi nổ vang ngay sát bên cạnh. Mộc Miên hét lên một tiếng nhỏ, theo bản năng xoay người lại, vục mặt vào ngực anh, hai tay bám chặt lấy vạt áo sơ mi của Thẩm Quân.
Cả người anh cứng lại. Chiếc ô trong tay khẽ nghiêng sang một bên.
Trong không gian chật hẹp của chiếu nghỉ cầu thang, hơi thở của hai người quấn quýt lấy nhau. Thẩm Quân cúi xuống, cằm anh tì nhẹ lên đỉnh đầu cô. Đôi bàn tay vốn định đẩy cô ra, cuối cùng lại không tự chủ được mà siết chặt lấy tấm lưng mảnh dẻ đang run rẩy của cô. Một cái ôm vốn dĩ là "bất đắc dĩ", nhưng giờ đây lại mang hơi hướng của sự khát khao từ sâu thẳm linh hồn.
"Sợ lắm sao?" – Giọng anh trầm xuống, khàn đặc một cách lạ thường.
Mộc Miên không trả lời, cô chỉ vùi đầu sâu hơn, tham lam hít hà mùi hương an tâm trên người anh. Cô không muốn buông ra. Có lẽ, anh cũng vậy.
Đêm nay, cơn mưa rào không chỉ gột rửa bụi bẩn của thành phố, mà còn đánh thức những bản năng chiếm hữu đang ngủ yên trong lòng người đàn ông vốn dĩ luôn muốn sống trong bóng tối.