MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSưởi Ấm Linh Hồn Cô ĐộcChương 7: Sự chiếm hữu bắt đầu nhen nhóm

Sưởi Ấm Linh Hồn Cô Độc

Chương 7: Sự chiếm hữu bắt đầu nhen nhóm

563 từ

Sau đêm mưa ấy, bầu không khí giữa hai người thay đổi hẳn. Sự im lặng không còn là sự xa cách, mà là một loại ám muội chưa thể gọi tên.

Sáng sớm, Mộc Miên vừa mở cửa định đi giao bản thảo thì thấy một chiếc túi giấy treo ngay trước tay nắm cửa. Bên trong là một hộp sữa ấm và một loại thuốc bôi sẹo đắt tiền. Không cần đoán cũng biết là của ai. Mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt vẫn còn vương trên lớp giấy kính.

Thế nhưng, sự dịu dàng của Thẩm Quân luôn đi kèm với những giới hạn gắt gao.

Chiều hôm đó, khi Mộc Miên đang đứng ở hành lang nói chuyện điện thoại với một người bạn nam cùng lớp cũ về dự án viết lách, cô vô tình cười nói khá vui vẻ. Tiếng cười trong trẻo của cô vang vọng khắp dãy hành lang yên tĩnh.

Cạch.

Cửa phòng 709 mở ra. Thẩm Quân bước ra với gương mặt không thể tối tăm hơn. Anh không đi đâu cả, chỉ đứng tựa lưng vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, đôi mắt sâu hoắm dõi theo từng cử chỉ của Mộc Miên. Ánh nhìn của anh sắc lẹm, như muốn xuyên thấu qua chiếc điện thoại để xem kẻ ở đầu dây bên kia là ai.

Mộc Miên cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô vội vàng kết thúc cuộc gọi.

"Anh... anh dậy rồi sao?" – Cô lí nhí.

Thẩm Quân không trả lời ngay. Anh lững thững bước lại gần, mỗi bước chân của anh đều khiến Mộc Miên cảm thấy không gian như hẹp lại. Anh dừng lại ngay sát cô, khoảng cách gần đến mức mũi cô chạm vào ngực anh.

"Bạn trai à?" – Anh hỏi, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự áp chế không thể ngó lơ.

"Không phải, chỉ là bạn học..."

Thẩm Quân đột ngột vươn tay, nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ngón tay anh hơi siết lại, không đau nhưng đủ để cô cảm nhận được sự cưỡng cầu.

"Tôi đã nói rồi, tôi ghét sự ồn ào. Và tôi càng ghét việc người của mình... lại đi cười nói vô tư với kẻ khác như vậy."

Mộc Miên sững sờ, tim đập chệch một nhịp. Người của mình?

"Tôi không phải..."

"Em là ngoại lệ duy nhất tôi cho phép bước vào thế giới này." – Thẩm Quân cắt ngang, thanh âm khàn đục áp sát bên tai cô – "Vậy nên, đừng để tôi thấy em lãng phí nụ cười đó cho ai khác ngoài tôi. Em hiểu ý tôi chứ, Miên Miên?"

Sự chiếm hữu của anh không ồn ào, nhưng nó giống như một chiếc lồng bằng vàng được phủ nhung mềm mại, vừa khiến cô thấy an toàn, vừa khiến cô thấy nghẹt thở vì sự khao khát mãnh liệt tỏa ra từ anh.

Anh buông cằm cô ra, nhưng trước khi quay vào phòng, anh còn cúi xuống, môi chạm nhẹ vào vành tai cô, thì thầm: "Tối nay sang phòng tôi. Tôi không ngủ được."

Cánh cửa đóng lại, để lại Mộc Miên đứng đó với đôi gò má đỏ bừng. Cô biết, mình không chỉ là "thuốc chữa" cho chứng mất ngủ của anh, mà cô đang dần trở thành một loại chấp niệm mà Thẩm Quân muốn độc chiếm hoàn toàn.