MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSưởi Ấm Linh Hồn Cô ĐộcChương 8: Mộc Miên gặp rắc rối – Thẩm Quân lộ diện

Sưởi Ấm Linh Hồn Cô Độc

Chương 8: Mộc Miên gặp rắc rối – Thẩm Quân lộ diện

662 từ

Chiều muộn, khu chung cư cũ trở nên hiu quạnh khi những cơn gió rít qua khe cửa hành lang. Mộc Miên vừa bước ra khỏi thang máy sau một ngày đi thực tập mệt mỏi thì bị hai gã đàn ông lạ mặt chặn lại ngay lối rẽ vào phòng.

Đó là những gã đòi nợ thuê từ quá khứ của gia đình cô — những kẻ mà cô đã cố gắng chạy trốn suốt bao năm qua.

"Con nhóc này, tưởng chuyển đến cái xóm nát này là bọn tao không tìm ra sao?" – Gã to con nhất gằn giọng, bàn tay thô kệch định vươn ra túm lấy cổ áo Mộc Miên.

Mộc Miên tái mặt, hơi thở trở nên dồn dập. Nỗi sợ hãi từ ký ức bị bỏ rơi và bạo hành ập đến khiến đôi chân cô bủn rủn, chiếc túi xách trên tay rơi bịch xuống sàn gạch. "Tôi... tôi đã nói là tôi không liên quan đến số nợ đó nữa..."

"Liên quan hay không, tao nói mới tính!"

Ngay khi bàn tay gã đó vừa chạm vào bả vai run rẩy của cô, một tiếng cạch khô khốc vang lên từ phía phòng 709.

Mùi gỗ tuyết tùng vốn dĩ dịu dàng đêm qua, giờ đây mang theo một sát khí lạnh lẽo bao trùm cả hành lang. Thẩm Quân bước ra, trên người vẫn là chiếc sơ mi đen quen thuộc nhưng ánh mắt anh lại mang theo sự tàn nhẫn của một loài thú dữ bị xâm phạm lãnh thổ.

"Buông tay bẩn của mày ra." – Thẩm Quân nói, giọng anh không cao nhưng âm sắc trầm đục như tiếng sấm trước cơn bão.

Hai gã kia quay lại, nhìn thấy một người đàn ông trông có vẻ thư sinh liền cười khẩy: "Thằng nào đây? Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à? Biến đi trước khi bọn tao..."

Chưa kịp dứt lời, Thẩm Quân đã tiến lên với tốc độ đáng kinh ngạc. Anh không dùng nhiều động tác thừa, chỉ một cú đá dứt khoát vào khớp gối gã to con và một cái bẻ tay khiến tiếng xương khớp kêu răng rắc.

"Tôi nói lại lần cuối." – Thẩm Quân dẫm chân lên bàn tay đang rên rỉ của gã dưới sàn, cúi người xuống, đôi mắt lạnh lùng xoáy sâu vào tâm trí chúng – "Cô ấy là người của tôi. Bất cứ ai chạm vào cô ấy dù chỉ là một sợi tóc, tôi sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi thành phố này. Cút!"

Sự lạnh lẽo tỏa ra từ Thẩm Quân khiến hai gã kia nhận ra mình đã đụng phải người không nên đụng. Chúng lồm cồm bò dậy, kéo nhau chạy bán sống bán chết về phía thang máy.

Hành lang trả lại sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc đầy hoảng loạn của Mộc Miên. Cô ngồi bệt xuống đất, nước mắt lã chã rơi vì sợ hãi lẫn xúc động.

Thẩm Quân quay lại, sát khí trong mắt lập tức tan biến khi nhìn thấy cô. Anh quỳ xuống, nhẹ nhàng bế bổng cô lên bằng đôi tay vững chãi.

"Đã có tôi ở đây rồi. Không sao cả." – Anh thì thầm vào tai cô, lồng ngực ấm áp của anh áp sát vào gương mặt đang đầm đìa nước mắt của cô.

Anh không đưa cô về phòng 710. Thay vào đó, anh dùng chân đẩy cửa phòng 709, trực tiếp mang cô vào lãnh địa của riêng mình. Đây là lần đầu tiên Mộc Miên bước vào thế giới của Thẩm Quân — một thế giới chỉ có mùi gỗ lạnh, những bản vẽ dang dở và sự bảo vệ tuyệt đối.

"Từ nay, em không cần phải chạy trốn nữa. Vì không ai có thể mang em đi khỏi tôi."

Sự chiếm hữu của anh lúc này không còn là lời nói suông, nó là một lời thề được khắc ghi bằng hành động bảo vệ đến điên cuồng.