637 từ
Cánh cửa phòng 709 đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn với thế giới hỗn loạn bên ngoài. Thẩm Quân đặt Mộc Miên xuống chiếc sofa da màu nâu trầm – thứ duy nhất trong phòng mang lại cảm giác mềm mại giữa một không gian toàn bản vẽ, gỗ và kim loại.
Mộc Miên vẫn chưa hết bàng hoàng, đôi vai nhỏ bé không ngừng run rẩy. Cô thu người lại, vòng tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.
Thẩm Quân không nói lời nào. Anh đi vào bếp, rót một ly nước ấm, pha thêm chút mật ong rồi quay lại. Anh không đưa ly nước cho cô mà ngồi xuống ngay sát bên cạnh, tự tay đưa ly lên môi cô.
"Uống đi. Em cần bình tĩnh lại."
Mộc Miên run rẩy đón lấy ly nước, nhấp một ngụm. Hơi ấm lan tỏa giúp cô lấy lại chút ý thức. Cô ngẩng đầu nhìn anh, giọng khàn đặc: "Cảm ơn anh... nhưng tôi không thể cứ ở đây mãi được. Những kẻ đó... chúng sẽ quay lại."
Thẩm Quân đoạt lấy ly nước đặt sang một bên. Anh vươn tay, giữ chặt lấy hai vai cô, ép cô phải đối diện với ánh mắt kiên định của mình.
"Tôi đã nói rồi, từ giây phút em bước vào cánh cửa này, em không còn phải sợ bất cứ điều gì nữa." – Anh trầm giọng, từng chữ đều mang sức nặng của một lời cam kết – "Phòng của em không còn an toàn. Bắt đầu từ tối nay, em sẽ ở lại đây."
"Nhưng..."
"Không nhưng nhị gì cả." – Thẩm Quân cắt ngang, bàn tay anh chuyển từ vai lên vuốt ve mái tóc rối của cô, một hành động cực kỳ sủng ái nhưng không cho phép chối từ – "Em có thể mang bản thảo, mang máy tính sang đây. Tôi sẽ dọn một góc làm việc cho em. Tôi sẽ bảo vệ em, theo cách của tôi."
Anh đứng dậy, đi đến tủ quần áo, lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi của mình rồi ném nhẹ lên đùi cô.
"Đi tắm đi. Mùi của những kẻ đó trên người em khiến tôi thấy khó chịu."
Mộc Miên cầm chiếc áo sơ mi mang đậm mùi hương gỗ tuyết tùng của anh, trái tim đập loạn nhịp. Cô biết, việc bước vào đây không chỉ đơn thuần là tìm một chỗ trú ẩn, mà là cô đang tình nguyện bước vào chiếc lồng mà anh đã giăng sẵn.
Trong phòng tắm, hơi nước mờ ảo bao phủ. Khi Mộc Miên khoác lên mình chiếc áo sơ mi của Thẩm Quân, vạt áo dài chạm đến đùi, che đi vẻ mong manh của cô nhưng lại gợi lên một sự quyến rũ khó tả.
Khi cô bước ra, Thẩm Quân đang đứng bên cửa sổ hút thuốc. Nghe tiếng động, anh quay lại. Ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy cô trong trang phục của mình. Chiếc áo quá rộng khiến cô trông càng nhỏ bé, cần được che chở.
Anh vứt điếu thuốc, bước lại gần, bàn tay thô ráp chạm vào lọn tóc còn ướt của cô. "Rất hợp với em."
Đêm đó, Mộc Miên không phải nằm một mình trong bóng tối nữa. Thẩm Quân kê thêm một chiếc gối bên cạnh mình trên chiếc giường rộng lớn. Dù không có thêm hành động vượt giới hạn nào, nhưng việc cảm nhận được hơi ấm và nhịp thở của anh ngay sát bên cạnh đã là liều thuốc chữa lành tốt nhất cho cô.
"Ngủ đi." – Anh kéo chăn che kín vai cho cô, giọng nói trầm thấp sủng nịnh – "Về nhà tôi rồi, em cứ việc làm một đứa trẻ, cả thế giới ngoài kia cứ để tôi lo."