MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSưởi Ấm Linh Hồn Cô ĐộcChương 10: Sự dịu dàng nhuốm màu nguy hiểm

Sưởi Ấm Linh Hồn Cô Độc

Chương 10: Sự dịu dàng nhuốm màu nguy hiểm

619 từ

Sống chung với Thẩm Quân giống như việc bước đi trên một dải lụa mềm nhưng bên dưới là vực thẳm của sự đam mê. Anh quá đỗi dịu dàng, nhưng sự dịu dàng đó luôn ẩn chứa một áp lực khiến Mộc Miên không cách nào phản kháng.

Buổi tối, Mộc Miên ngồi bệt dưới thảm lông, miệt mài gõ bản thảo trên máy tính. Thẩm Quân ngồi ngay phía sau cô trên ghế sofa, tay cầm một cuốn tạp chí kiến trúc nhưng ánh mắt lại đặt hoàn toàn lên bờ vai gầy thấp thoáng sau lớp áo sơ mi rộng của mình.

"Đau cổ sao?" – Anh bất ngờ lên tiếng, giọng trầm thấp phá tan sự tĩnh lặng.

Mộc Miên chưa kịp trả lời, đôi bàn tay to lớn, ấm áp của anh đã đặt lên gáy cô. Những ngón tay thon dài, có chút thô ráp của một kiến trúc sư bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng. Mộc Miên khẽ rùng mình, hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua da thịt, khiến cả người cô như nhũn ra.

"Thẩm Quân... tôi tự làm được."

"Ngồi yên." – Anh ra lệnh, một lời ra lệnh đầy sủng nịnh.

Anh từ từ trượt xuống thảm, ngồi ngay sau lưng cô. Thẩm Quân kéo cô dựa hẳn vào lồng ngực mình, để đầu cô tựa lên vai anh. Trong không gian chỉ có tiếng mưa rỉ rả bên ngoài, mùi gỗ tuyết tùng trên người anh bao vây lấy cô, đậm đặc và đầy chiếm hữu.

Anh cúi đầu, môi chạm nhẹ vào vành tai cô, hơi thở nóng hổi phả lên làn da nhạy cảm: "Em có biết, cho một người đàn ông bị mất ngủ kinh niên bước vào cuộc đời mình là việc nguy hiểm thế nào không?"

Mộc Miên run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập: "Tại... tại sao?"

"Vì khi đã tìm thấy 'liều thuốc' duy nhất có thể khiến mình bình yên, anh ta sẽ không bao giờ buông tay. Thậm chí..." – Anh xoay mặt cô lại, ép cô nhìn vào đôi mắt đang tối sầm lại vì dục vọng đang kìm nén – "...thậm chí là muốn nuốt chửng liều thuốc đó vào trong bụng."

Ánh mắt Thẩm Quân dừng lại ở đôi môi đang hơi hé mở của Mộc Miên. Anh không hôn ngay, mà dùng ngón cái chậm rãi ve vuốt cánh môi dưới của cô, một hành động đầy tính khiêu khích và chiếm hữu. Sự dịu dàng lúc này thực sự rất nguy hiểm, nó giống như một cơn sóng ngầm, lặng lẽ nhưng có thể cuốn trôi mọi lý trí của cô bất cứ lúc nào.

"Miên Miên, em có sợ tôi không?"

Mộc Miên nhìn vào đôi mắt thâm sâu ấy, cô thấy bóng hình mình trong đó — một cô gái không còn đơn độc, một cô gái đang được nâng niu như báu vật. Cô khẽ lắc đầu, bàn tay nhỏ bé dũng cảm đặt lên ngực trái của anh, nơi nhịp tim đang đập nhanh không kém gì cô.

"Tôi không sợ anh. Tôi chỉ sợ... mình sẽ nghiện sự dịu dàng này của anh."

Thẩm Quân khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự thỏa mãn. Anh cúi xuống, thu hẹp khoảng cách cuối cùng, nụ hôn rơi xuống nhưng không phải trên môi, mà là trên trán cô — một nụ hôn dài đầy trân trọng nhưng cũng như một lời đánh dấu chủ quyền.

"Vậy thì cứ nghiện đi. Tôi sẽ cho em nghiện cả đời."

Đêm đó, trong căn phòng 709, sự dịu dàng đã thực sự trở nên "nguy hiểm". Bởi vì cả hai đều biết, ranh giới cuối cùng giữa họ sắp sửa tan biến.