670 từ
Đêm nay, mưa đã tạnh nhưng không khí lại đặc quánh sự u uất. Trong căn phòng 709, ánh đèn ngủ màu vàng nhạt chỉ đủ soi sáng một góc nhỏ của chiếc giường rộng lớn.
Mộc Miên đang chìm trong giấc ngủ yên bình thì bị đánh thức bởi những tiếng rên rỉ nghẹn ứ. Cô bật dậy, nhìn sang bên cạnh. Thẩm Quân đang co rúm người lại, mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm cả chiếc áo thun mỏng anh đang mặc. Đôi lông mày anh nhíu chặt, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn cùng cực, hai bàn tay siết chặt lấy tấm ga giường đến mức nổi đầy gân xanh.
"Không... đừng bỏ lại con... máu... nhiều máu quá..." – Những lời nói mê sảng đứt quãng thốt ra từ đôi môi tái nhợt của anh.
Mộc Miên hoảng hốt, cô vội vàng lay mạnh vai anh: "Thẩm Quân! Thẩm Quân, tỉnh lại đi! Anh đang mơ thôi!"
Thẩm Quân giật mình mở phắt mắt ra. Đôi mắt anh đỏ ngầu, hơi thở dồn dập như thể vừa chạy thoát khỏi tử thần. Trong giây phút mê muội, anh không nhận ra người trước mặt là ai. Theo bản năng của một con thú bị thương, anh chồm tới, ép mạnh Mộc Miên xuống giường, đôi bàn tay như gọng kìm siết lấy cổ tay cô.
"Thẩm Quân... là em, Miên Miên đây!" – Cô khóc không thành tiếng, nhưng ánh mắt không hề có sự sợ hãi, chỉ có một nỗi xót xa vô hạn.
Nghe thấy cái tên ấy, đồng tử của Thẩm Quân dần thu nhỏ lại. Thực tại bắt đầu quay về. Anh nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của cô, nhìn thấy vết lằn đỏ trên cổ tay cô do chính mình gây ra. Anh vội buông tay, lùi lại phía góc giường, ôm lấy đầu mình, bả vai run rẩy kịch liệt.
"Xin lỗi... xin lỗi em... tôi lại thấy cảnh đó. Chiếc xe lộn nhào, ngọn lửa... và họ đều đi cả rồi. Chỉ còn lại tôi... tại sao chỉ còn lại tôi?"
Sự lạnh lùng, cao ngạo thường ngày hoàn toàn sụp đổ. Trước mặt Mộc Miên lúc này không phải là một "vị thần" bảo hộ, mà là một đứa trẻ tội nghiệp bị bỏ lại trong bóng tối của quá khứ.
Mộc Miên không hề do dự. Cô bò lại gần, vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn nhưng đang run rẩy của anh. Cô áp mặt vào lưng anh, cảm nhận hơi nóng và cả sự tuyệt vọng đang tỏa ra từ da thịt anh.
"Anh không cô đơn. Thẩm Quân, nhìn em này, em vẫn ở đây."
Thẩm Quân xoay người lại, như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, anh vùi đầu vào hõm cổ cô, tham lam hít lấy mùi hương dịu nhẹ để xua đi mùi máu và khói lửa trong tâm trí. Anh ôm cô chặt đến mức như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
"Đừng đi... Miên Miên, xin em. Đừng bao giờ bỏ rơi tôi như họ."
Trong bóng tối tĩnh mịch, Mộc Miên khẽ vuốt ve mái tóc ướt đẫm của anh, trái tim cô thắt lại. Cô nhận ra rằng, người đàn ông này đã dùng sự cứng cỏi của mình để che chở cô, nhưng thực chất bên trong anh là một khoảng trống cần được lấp đầy hơn ai hết.
"Em sẽ không đi đâu cả. Em thuộc về anh mà."
Lời hứa đó như một liều thuốc an thần cực mạnh. Thẩm Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn cô lúc này không còn là sự chiếm hữu lạnh lẽo, mà là một sự khao khát cứu rỗi mãnh liệt. Khoảng cách giữa hai người biến mất, hơi thở giao thoa, và trong giây phút yếu lòng nhất, một nụ hôn nồng cháy đầy bản năng đã bùng nổ.
Đây không còn là sự dịu dàng nữa, mà là một sự bấu víu vào nhau để tìm lấy sự sống giữa đêm đen.