603 từ
Ánh nắng ban mai lách qua khe rèm, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi của Mộc Miên. Cô khẽ cựa mình, cảm giác đau nhức từ cơ thể truyền đến khiến cô nhớ lại những trận "cuồng phong" đêm qua.
Mộc Miên vừa mở mắt đã chạm ngay vào một lồng ngực vững chãi. Thẩm Quân đã thức từ bao giờ. Anh không rời giường, mà chỉ nằm nghiêng, dùng một tay chống đầu, tay kia lười biếng quấn lấy một lọn tóc của cô. Ánh mắt anh nhìn cô lúc này không còn sự u ám của cơn ác mộng, mà tràn đầy sự thỏa mãn và sủng ái đến mức khiến người ta nghẹt thở.
"Dậy rồi sao?" – Giọng anh khàn khàn vì mới ngủ dậy, mang theo một sức quyến rũ chết người.
Mộc Miên đỏ bừng mặt, định kéo chăn che kín đầu thì đã bị bàn tay to lớn của anh chặn lại. Thẩm Quân cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên trán cô, rồi dần chuyển xuống chóp mũi và dừng lại ở đôi môi hơi sưng mọng.
"Đừng trốn. Đêm qua chỗ nào trên người em anh cũng thấy cả rồi."
"Anh... anh đừng nói nữa!" – Mộc Miên lý nhí, giọng nói mềm nhũn vì xấu hổ.
Thẩm Quân khẽ cười, một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi khiến cả gương mặt anh trở nên bừng sáng. Anh kéo cô sát vào lòng, để đầu cô tựa lên cánh tay mình.
"Miên Miên, nghe này." – Anh nghiêm túc hơn, bàn tay vuốt ve dọc sống lưng cô – "Tôi là kẻ không bình thường, thế giới của tôi từng chỉ có bóng tối và sự im lặng. Nhưng từ giờ, thế giới đó giao cho em quản lý. Em không chỉ là người yêu, em là mạng sống của tôi."
Mộc Miên ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt thâm tình của anh: "Em cũng vậy. Em sẽ không để anh phải thức một mình trong bóng tối nữa."
Sự xác nhận tình cảm này không cần hoa hồng hay nến, chỉ cần một lời hứa giữa hai linh hồn đã từng vụn vỡ.
Kể từ khoảnh khắc đó, Thẩm Quân chính thức gia nhập hội những người "nghiện người yêu". Một người đàn ông vốn dĩ cấm dục, ghét sự đụng chạm, giờ đây lại không thể rời tay khỏi Mộc Miên dù chỉ một phút.
Anh không cho cô xuống giường khi chưa đi tất, vì sợ cô lạnh chân. Anh tự tay vào bếp nấu bữa sáng — một bữa sáng thịnh soạn như ở nhà hàng năm sao — rồi mang tận giường cho cô. Thậm chí, khi Mộc Miên định đi tắm, Thẩm Quân đã đứng sẵn ở cửa phòng tắm với chiếc khăn bông ấm trên tay, ánh mắt đầy ý tứ: "Cần anh giúp không? Em còn đang đau mà."
Sự sủng ái này khiến Mộc Miên vừa hạnh phúc vừa "dở khóc dở cười". Người đàn ông lạnh lùng phòng 709 ngày nào giờ đây giống như một con sư tử lớn đã được thuần hóa, lúc nào cũng muốn quấn quýt bên cạnh cô, dùng mọi cách để bù đắp cho những tổn thương mà cô đã phải chịu đựng.
"Thẩm Quân, anh chiều em quá, em sẽ hư mất." – Mộc Miên vừa ăn miếng cháo anh đút, vừa khẽ than thở.
Thẩm Quân cúi xuống, hôn lên khóe môi cô, giọng điệu đầy chiếm hữu: "Hư cũng tốt. Em càng hư, càng không ai chịu nổi em, lúc đó em sẽ chỉ có thể ở bên cạnh một mình anh thôi."