MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSưởi Ấm Linh Hồn Cô ĐộcChương 14: Hẹn hò: Thế giới của hai người

Sưởi Ấm Linh Hồn Cô Độc

Chương 14: Hẹn hò: Thế giới của hai người

653 từ

Sau nhiều ngày "quấn quýt" trong căn phòng 709, Thẩm Quân quyết định đưa Mộc Miên ra ngoài. Với anh, đây là một bước tiến lớn, vì anh vốn ghét đám đông và sự ồn ào. Nhưng vì Mộc Miên, anh muốn cùng cô tạo nên những ký ức bình thường như bao cặp đôi khác.

"Chúng ta đi đâu vậy anh?" – Mộc Miên tò mò nhìn Thẩm Quân đang tỉ mỉ thắt lại dây giày cho cô.

"Đến một nơi chỉ có hai ta." – Anh ngẩng lên, đặt một nụ hôn nhanh lên mu bàn tay cô rồi đứng dậy. Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi xanh navy thanh lịch, trông vừa trẻ trung vừa đầy khí chất.

Thẩm Quân không đưa cô đến những trung tâm thương mại náo nhiệt. Anh lái xe đưa cô đến một triển lãm nghệ thuật thị giác nằm sâu trong một khu biệt thự cổ. Không gian ở đây yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc jazz dìu dặt và mùi tinh dầu gỗ đàn hương phảng phất.

Suốt buổi hẹn, bàn tay Thẩm Quân chưa bao giờ rời khỏi eo hoặc tay của Mộc Miên. Anh giống như một người bảo vệ tận tụy, luôn dùng cơ thể mình để tạo ra một khoảng cách an toàn giữa cô và những người xung quanh. Sự chiếm hữu thầm lặng này khiến Mộc Miên cảm thấy mình như một báu vật dễ vỡ được anh nâng niu trong lòng bàn tay.

"Đẹp quá..." – Mộc Miên dừng lại trước một bức tranh trừu tượng với những mảng màu đối lập giữa đen và vàng kim.

Thẩm Quân đứng sau lưng cô, vòng tay ôm lấy eo cô, cằm tựa lên vai Mộc Miên. "Nó giống như chúng ta vậy. Bóng tối không thể biến mất, nhưng ánh sáng (là em) đã khiến bóng tối trở nên có ý nghĩa hơn."

Mộc Miên xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, đôi mắt long lanh: "Thẩm Quân, anh từ bao giờ lại biết nói những lời sến súa thế này?"

Anh khẽ nhếch môi, áp sát trán mình vào trán cô: "Chỉ nói cho mình em nghe thôi."

Buổi chiều, họ cùng nhau ngồi trong một quán cà phê nhỏ ven sông. Thẩm Quân tự tay bóc từng hạt dẻ cười bỏ vào đĩa cho cô, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến các cô gái bàn bên cạnh phải thầm ghen tị. Một người đàn ông mang vẻ ngoài "cấm dục", lạnh lùng như vậy, khi yêu vào lại có thể kiên nhẫn và chu đáo đến mức này sao?

Tuy nhiên, sự "chiếm hữu" của Thẩm Quân vẫn luôn hiện hữu. Khi có một chàng trai lạ mặt tiến lại gần định hỏi đường Mộc Miên, sắc mặt Thẩm Quân lập tức đanh lại. Anh không nói một lời, chỉ lạnh lùng kéo Mộc Miên vào lòng, đặt một nụ hôn đánh dấu chủ quyền lên tóc cô. Ánh mắt anh sắc lẹm nhìn gã kia như muốn nói: "Biến đi trước khi tôi mất kiên nhẫn."

Khi màn đêm buông xuống, họ đi dạo trên con đường ngập ánh đèn vàng. Mộc Miên khẽ tựa đầu vào tay anh, cảm thấy bình yên chưa từng có.

"Thẩm Quân, cảm ơn anh vì ngày hôm nay."

Anh dừng bước, xoay người cô lại đối diện với mình dưới ánh đèn đường ảo diệu. "Miên Miên, thế giới ngoài kia có thể rất ồn ào, nhưng thế giới của anh chỉ cần có em là đủ. Hẹn hò không phải là để đi đến những nơi đẹp đẽ, mà là để anh được công khai với cả thế giới rằng: Em là của anh."

Dưới bầu trời sao, họ trao nhau một nụ hôn nồng nàn. Buổi hẹn hò đầu tiên khép lại bằng một lời khẳng định ngọt ngào, chuẩn bị cho một đêm bùng nổ hơn khi họ trở về "lãnh địa" của mình.