712 từ
Tiếng chuông đồng hồ điểm những nhịp cuối cùng của năm cũ. Ngoài cửa sổ, những bông pháo hoa đầu tiên bắt đầu nở rộ trên bầu trời Sài Gòn, soi sáng cả một góc phòng 709.
Mộc Miên đứng bên cửa sổ, ánh sáng xanh đỏ rực rỡ phản chiếu trong đôi mắt trong veo của cô. Bất ngờ, một vòng tay rắn chắc ôm siết lấy eo cô từ phía sau. Thẩm Quân vùi mặt vào hõm cổ cô, hơi thở anh nóng hổi và mang theo vị nồng của rượu vang đỏ.
"Năm mới rồi, Miên Miên." – Giọng anh khàn đặc, đầy sự khao khát.
Anh xoay người cô lại, ép cô vào mặt kính cửa sổ lạnh lẽo. Sự tương phản giữa cái lạnh của kính và hơi nóng hừng hực từ cơ thể Thẩm Quân khiến Mộc Miên khẽ rùng mình. Anh không đợi cô trả lời, cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt. Lần này, nụ hôn không còn sự thăm dò, mà là sự chiếm đoạt đầy bản năng. Lưỡi anh quấn quýt, mút mát như muốn rút cạn mật ngọt từ cô.
Bàn tay Thẩm Quân không dừng lại, anh dứt khoát xé toạc lớp váy lụa mỏng manh trên người cô. Tiếng vải rách vang lên giữa tiếng pháo hoa đì đùng bên ngoài càng làm tăng thêm sự kích thích. Dưới ánh sáng lập lòe của pháo hoa, cơ thể trắng sứ của Mộc Miên hiện ra như một kiệt tác nghệ thuật mà Thẩm Quân chính là kẻ độc chiếm duy nhất.
Anh bế bổng cô lên, để hai chân cô quấn chặt lấy thắt lưng mình, rồi tiến thẳng về phía chiếc giường rộng lớn. Thẩm Quân đè lên người cô, những nụ hôn nóng bỏng rải rác từ cổ xuống đôi gò bồng đảo đang phập phồng. Anh ngậm lấy một bên đỉnh hồng, day nhẹ rồi mút mạnh, khiến Mộc Miên không tự chủ được mà cong người lại, tiếng rên rỉ đứt quãng vang lên:
"Ưm... Thẩm Quân... chậm một chút..."
Nhưng Thẩm Quân lúc này như một con thú dữ đã bị bỏ đói quá lâu. Anh tách hai chân cô ra, bàn tay to lớn vuốt ve nơi tư mật nhất đã sớm ẩm ướt của cô. Những ngón tay thon dài luồn lách, tìm kiếm và trêu chọc khiến Mộc Miên run rẩy kịch liệt, đôi tay bám chặt lấy bờ vai săn chắc của anh, để lại những vết cào đỏ hằn lên da thịt.
Khi sự khao khát đạt đến đỉnh điểm, Thẩm Quân dứt khoát tiến vào. Một cảm giác đầy đặn và nóng bỏng bao trùm lấy cả hai. Anh bắt đầu những nhịp thúc mạnh mẽ và dồn dập, mỗi lần va chạm đều như muốn khảm sâu linh hồn mình vào cơ thể cô. Trong không gian chỉ còn lại tiếng thở dốc hỗn loạn, tiếng da thịt va chạm nồng cháy và tiếng pháo hoa nổ vang trời.
"Nói... nói em thuộc về ai?" – Thẩm Quân vừa thúc mạnh vừa gằn giọng, đôi mắt anh đỏ vằn vì dục vọng.
"Của anh... em là của anh..." – Mộc Miên nức nở, đôi mắt nhòe đi vì sung sướng và tình yêu mãnh liệt.
Dưới ánh sáng rực rỡ của đêm giao thừa, Thẩm Quân nhìn thấy những giọt mồ hôi lăn dài trên trán cô, nhìn thấy sự cam chịu và tận hiến của người con gái mình yêu. Anh cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt ở khóe mắt cô, nụ hôn tràn đầy sự sủng ái nhưng cũng đầy tính độc chiếm. Anh tăng tốc, đưa cả hai cùng rơi vào một hố sâu của sự khoái lạc tột cùng, nơi bóng tối và nỗi đau quá khứ hoàn toàn bị thiêu rụi bởi ngọn lửa của tình yêu và dục vọng.
Khi tất cả lắng xuống, chỉ còn lại nhịp tim đập dồn dập của hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau dưới lớp chăn mỏng. Thẩm Quân ôm chặt Mộc Miên vào lòng, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô.
"Năm mới vui vẻ, người phụ nữ của anh. Từ nay về sau, mỗi một cái giao thừa, anh đều muốn cùng em 'cháy' như thế này."