MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTa Gả Cho Một Vị Trừ Yêu SưChương 6: Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Chương 6: Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

1,835 từ · ~10 phút đọc

Mở mắt ra, ta vừa định lên tiếng—

Thì một cái lưỡi chẻ đôi thò ra khỏi miệng.

Khỉ thật, đời này ta đầu thai thành… món khô bò cay à?!

Ta cuống cuồng bò xuống né móng trâu đằng trước mặt, nằm thẳng ra đất.

Tốt rồi, xong đời.

Reset!

Lần mở mắt tiếp theo, đập vào mắt là mái nhà lợp cỏ tranh đã đen sì.

Bốn phía vách đất, sàn đất, ánh sáng tăm tối.

Ký ức của nguyên chủ dần dần ùa về.

Đời này, ta thành một bé gái mười tuổi, tên gọi Chiêu Đệ.

...Xem ra tạm thời chẳng có cơ hội tu luyện gì.

Có thể bạn thích

Nàng bị ép gả vào nhà kẻ thù, để rồi gặp gỡ và yêu chàng. “Nguỵ Thiệu ta có tài cán gì mà đời này có thể cưới được nàng, đối xử với ta như thế này?”

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

Hay là làm lại nữa?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ta lại lẩm bẩm:

Giết Quý Thành Ngọc, cứ đời này mà làm đi.

Tính toán thời gian, Quý Thành Ngọc hiện giờ chắc chỉ mới mười hai tuổi.

Hừ, dù hắn có là thiên tài tuyệt thế, cũng chưa đủ sức đuổi kịp ta đâu.

Lúc này, một phụ nữ quê mùa bước vào nhà.

Thấy ta tỉnh lại, liền cau mày nói:

“Làm việc liền kêu đau. 

Còn không mau dậy đi nhặt củi!”

“Dạ.”

Ta ngoan ngoãn trèo xuống giường, mang dép cỏ vào.

Đầu hơi choáng, chân cũng mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống.

“Lại giả bộ .”

Bà ta thẳng tay véo mạnh vào hông ta một cái.

Cơn đau bất chợt khiến ta tỉnh táo hơn hẳn, không nhịn được kêu thành tiếng.

“Lần sau còn dám giả bệnh, tao vặn rụng tai mày!”

“…Dạ, con biết rồi, thưa mẹ.”

Ta cúi đầu vâng lời, trong lòng lại cười lạnh:

Giả bệnh gì? Con gái bà sốt cao đến c.h.ế.t rồi. 

Giờ đây chỉ còn là một thân thể trống rỗng.

Những ký ức ngày xưa lại như thủy triều tràn về.

Chuyện trước khi tới thế giới này vẫn rõ mồn một như in.

Mà toàn là ký ức chẳng vui vẻ gì.

Trên đường lên núi nhặt củi, đi ngang qua cái ao ở đầu làng, ta đột nhiên… muốn nhảy xuống.

Mặt nước phản chiếu bóng hình ta.

Áo vải thô xám xịt, chỗ chắp chỗ vá.

Tóc tai rối bù, mặt thì đỏ gắt như sốt.

Truyện hay

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Một thân thể gầy gò đến mức gió thổi là bay.

“Đệ tỷ ơi!”

Tiếng gọi trong trẻo vang lên.

Là hai đứa trẻ trong làng, con của bác Ngưu.

Cả hai cũng rách rưới y như ta, nhưng mặt mày hồng hào, cười toe toét.

Trên đời này, vẫn có cha mẹ thương con.

Chỉ tiếc—ta thì không.

Chúng dúi vào tay ta ít đậu ngọt, rồi thì thầm:

“Có người đến làng mình… chiêu mộ đệ tử đó!”

“Đệ tử? Ai vậy? Có ai được chọn chưa?”

Ta lập tức hỏi kỹ.

“Nghe nói là gì mà Giáo Phái Thánh Nữ... gì đó.

Có bốn cô tỷ mặc đồ trắng, đẹp như tiên!”

Thánh Nữ giáo.

Nghe là biết không phải đường chính đạo.

Ta từng nghe nói: giáo chủ là một con bọ cạp tinh, chuyên dụ trẻ con nam nữ, lừa làm “đệ tử”, sau đó nuốt sống.

Con bọ cạp đó giấu mình rất kỹ, những đứa trẻ bị ăn đều là tự nguyện “hiến thân”, vì bị mê hoặc.

Chính Quý Thành Ngọc, ở kiếp ta làm thanh mai trúc mã với hắn, đã phát hiện bí mật này trong năm đầu Đại Thành, rồi tận diệt Thánh Nữ giáo.

Tuy vậy, cũng có vài đứa trẻ được nuôi giữ để “tu hành” thật.

Cơ hội tu luyện trước mắt, ta sao có thể bỏ qua?

Về nhà, ta làm như vô tình kể chuyện chiêu mộ đệ tử.

Không ngờ cha mẹ của nguyên chủ đã sớm tính cả rồi.

Vào giáo, mỗi tháng được phát bạc về nhà.

Họ liền đuổi ta đi tắm rửa cho sạch sẽ, còn đe:

“Nếu bị loại, tao đánh c.h.ế.t mày.”

Cách tuyển chọn khá đơn giản — đưa tay vào hũ đầy côn trùng độc.

Bọ cạp tinh lúc ăn “thịt sống” sẽ hóa nguyên hình.

Nếu mồi sợ hãi, sẽ ảnh hưởng khẩu vị của ả.

Trong hũ toàn là bọ cạp và rết, cào cào bò loạn trên mặt men sứ phát ra tiếng “xào xạc”.

Ta định giơ tay thì khựng lại, mẹ ta đã vội kéo tay ta ấn thẳng xuống.

Mà bản thân bà ta thì run như cầy sấy, lùi lại xa.

“Con không sợ đâu.”

Ta ngoái lại cười với bà ta, rồi bình thản chờ đợi.

“Lý Chiêu Đệ, thông qua.”

Một nữ tử áo trắng ghi tên ta, rồi đưa bạc cho mẹ ta.

Có người đưa ta lên xe ngựa. 

Trong xe đã có mấy bé gái khác — chắc là từ các làng bên.

Ba ngày sau, chúng ta đến Thánh Nữ cung.

Theo những lời đồn từ các kiếp trước, bọ cạp tinh không ăn tươi đám đệ tử mới, bởi cho rằng trẻ con nơi phàm trần thân thể còn ô uế.

Nó sẽ truyền dạy “tiên pháp”, giả làm sư phụ độ nhân.

Đợi đến hai năm sau, khi đệ tử vận công gột sạch tạp chất thế tục trong thân thể, nó mới ra tay hạ thủ.

Ta bắt đầu luyện công như điên.

Bất kể tiên pháp hay tà thuật, chỉ cần có sức mạnh là được.

Cuối cùng, cũng có thể cảm nhận được luồng sức mạnh tương tự “chân khí” đang d.a.o động trong cơ thể.

Trong suốt hai năm ấy, bọn ta – những đệ tử mới nhập môn – không được bước vào nội cung Thánh Nữ, chỉ có thể quanh quẩn ở khu vực ngoài.

Bởi vậy, dù ta có lòng cứu người, cũng chẳng có cơ hội ra tay.

Từng thử âm thầm nhắc nhở vài người, nhưng ai nấy đều là trẻ nghèo khổ, bỗng dưng được ăn no mặc ấm, nên với Thánh Nữ cung chẳng khác gì thánh địa — kính trọng khôn cùng.

Hai năm ấy, ta cũng học được vài pháp thuật đơn giản, có thể xem là đệ tử mới xuất sắc nhất.

Nhưng chỉ vậy thì còn xa mới đủ để g.i.ế.c Quý Thành Ngọc.

Phải nghĩ cách đi đường tắt, mạnh thật nhanh.

Không sai, ta đã nhắm đến yêu đan của con bọ cạp tinh.

Trong tình huống bình thường, ta đánh không lại nó.

Nhưng mỗi lần đêm không trăng, nó sẽ tự động giải trừ yêu lực, chỉ còn là một con bọ cạp đen nhỏ xíu tầm thường.

Đúng là... trọng sinh nhiều lần cũng có cái lợi, biết được không ít bí mật của người khác.

Hai năm kết thúc, cuối cùng bọn ta cũng được bước vào cổng thứ hai của Thánh Nữ cung, diện kiến “Thánh Nữ” — thực chất chính là con bọ cạp tinh kia.

Diện kiến gì chứ — nó đang chọn món ngon cho bữa sau thôi.

Miệng thì nói là chọn “đệ tử thân truyền”.

Kết quả — không chọn ta.

Không sao.

Truyện tranh hot

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

???? Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

???? Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Nó luôn đợi sau đêm không trăng mới ăn “huyết thực” — những người được chọn này, sớm muộn cũng sẽ thành thức ăn.

Ta vì là người có tư chất nổi bật nhất trong nhóm đệ tử mới, nên được phân làm tiên thị thân cận của nó.

Chậc, ngu quá, ngươi đang đùa với lửa đấy.

Đêm không trăng đến, bọ cạp tinh đuổi hết người, nói là muốn “bế quan”.

Không ai dám làm trái. Nhưng ta thì khác.

Ta không sợ chết.

Sau một hồi tìm cách lẻn vào, ta lặng lẽ mở khóa phòng đá nơi nó bế quan.

Cửa đá có cơ quan, nhưng ta đã dòm ngó từ lâu, phá rất dễ.

Trên giường băng, một con bọ cạp đen nhỏ xíu đang ngủ say, khẽ khịt khịt thở.

Không nói không rằng, ta lấy bùa vàng tự vẽ dán lên người nó.

Vẽ theo cách Quý Thành Ngọc từng dùng — chắc có hiệu quả.

Không hiệu quả cũng chẳng sao — ta còn có bàn chân.

Nó chưa kịp kêu cứu đã bị ta giẫm bẹp, thân thể nát bấy dưới đế giày.

Sợ nó còn sót nguyên thần, ta không chần chừ — nuốt ngay yêu đan.

Một khối vật nóng rực trượt vào cổ họng, như thiêu cháy từ trong ra ngoài.

Đau đến tận xương tủy.

Ta lập tức trèo lên giường băng, ngồi điều tức, muốn luyện hóa yêu đan.

Nhưng linh lực quá lớn — thân thể mười hai tuổi hoàn toàn không kham nổi.

Lồng n.g.ự.c phập phồng như trống dồn, m.á.u trào ra khỏi miệng.

Mạch m.á.u như sắp nổ tung. Toàn thân căng phồng như quả bóng bị bơm quá mức.

“Á —!”

Đau đến phát điên, ta lăn lộn trên giường.

Giường lạnh truyền hơi mát, giúp ta bớt chút đau đớn.

Không được! Đã đến đây rồi, ta không thể chết!

Dù không đứng nổi, ta vẫn gắng bò đến lấy dược, không quan tâm có xung đột hay không, cứ có là nuốt.

Cửu chuyển kim đan, Thanh linh hoàn… gì cũng nhai hết.

Xong lại bò về giường băng, ngồi vận công.

Quần áo ta ướt lại khô, khô rồi ướt.

Cuối cùng, kiệt sức lịm đi.