MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTa Gả Cho Một Vị Trừ Yêu SưChương 7: Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Chương 7: Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

1,907 từ · ~10 phút đọc

Lúc tỉnh lại, đầu ta choáng nhẹ.

Sờ xuống — giường lạnh dính đầy máu, mồ hôi và tạp chất trong cơ thể, mùi tanh nồng nặc.

Ta nhảy khỏi giường, thấy thân thể nhẹ bẫng nhưng vẫn hơi nhức.

Ngũ cảm sắc bén hẳn.

Góc phòng, ta phát hiện bên xác bọ cạp có quầng sáng xanh nhạt, vừa nhìn vào thì ánh sáng ấy vội vã muốn trốn.

Nguyên thần?

Ta vận ý — lòng bàn tay lập tức tụ ra một quả hỏa cầu, lớn hơn mọi lần trước.

“Chậc, đúng là mạnh lên thật, trước kia chỉ phóng được mấy tia lửa bé xíu.”

Nói rồi, ta tung quả cầu lửa vẽ thành đường vòng cung đẹp mắt, đốt nát ánh sáng xanh kia.

Làm đi làm lại vài lần, cho đến khi nguyên thần bọ cạp tinh tan biến, ta mới mở cửa ra.

Thánh Nữ cung không còn Thánh Nữ, sớm muộn gì cũng tan rã.

Những kẻ hầu cận đều là phàm nhân, không biết “cô” Thánh Nữ là yêu quái.

Có thể bạn thích

Nàng bị ép gả vào nhà kẻ thù, để rồi gặp gỡ và yêu chàng. “Nguỵ Thiệu ta có tài cán gì mà đời này có thể cưới được nàng, đối xử với ta như thế này?”

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

Ta thừa dịp không ai hay, gom ít bảo vật, lặng lẽ rời cung, bước vào giang hồ.

Từ khi pháp lực tăng vọt, ta bắt đầu lại thấy rõ tà khí đen sẫm quanh con người.

Nếu cố cảm nhận, có thể phát hiện thế gian này còn u ám hơn cả kiếp trước.

Những làn sương đen nhớp nháp, đeo bám khắp người ta gặp.

Không dễ gì rũ bỏ.

???? Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

???? Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Trong lòng ta chỉ còn mỗi một ý niệm:

Giết Quý cẩu nhân kia!

Ta học theo cách của hắn — diệt yêu trừ quái, nuốt yêu đan, tăng cường thực lực.

Từ năm mười hai đến mười bảy tuổi, năm năm, hơn trăm yêu ma hại người đã c.h.ế.t dưới tay ta.

Kỳ lạ… sao yêu tà lại nhiều thế này?

Ta nhớ lúc ta mới tới đây, mọi thứ còn khá yên ổn mà…

Đại Thành năm thứ hai, ta mười tám tuổi.

Một ngày đầu hạ, ta ngồi dưới gốc cây câu cá.

Gió thổi nghiêng nghiêng, mặt hồ gợn sóng lăn tăn.

Rồi ta cảm nhận được — Quý Thành Ngọc đang ở trong bán kính mười trượng.

Ta ngẩng đầu.

Tên khốn đó đang đứng đối diện, vẫn là bộ đạo bào quen thuộc.

Rất tốt. Tới nhận mạng đi.

Không thèm chào hỏi, ta hất nhẹ cần câu.

Mặt hồ vang “roạt” một tiếng, mấy chục mũi băng nhọn lao tới Quý Thành Ngọc.

Tà áo hắn bay lên theo gió.

Nhưng hắn không hề né tránh, như thể những mũi băng ấy chẳng là gì.

Xem thường ta?!

Ngay trước khi băng chạm người, ta khiến tất cả tan thành nước, rơi xuống đất.

Ta bước qua mặt nước, nói lạnh như băng:

“Quý Thành Ngọc, ngươi còn không ra tay, ta sẽ tự cứa cổ mình.”

Kiếp trước, hắn dùng bí thuật bắt hồn ta khi chết.

Nhưng lần này, hắn không thể canh chính xác được lúc ta c.h.ế.t nữa.

Truyện hay

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Ta vung kiếm — ánh kiếm phản chiếu gương mặt bất đắc dĩ của hắn.

“Được.” Hắn khẽ nói, “Như ngươi muốn.”

Hắn vung hai lá bùa, đốt cháy giữa không trung, “Ầm ầm!” nổ vang.

Ta uốn người né, tung một cú đá, hất bay đoản kiếm trong tay hắn.

Lưỡi kiếm sáng lạnh lóe lên, ánh sáng chói mắt khiến ta không thấy rõ.

Vừa đáp đất, một âm thanh xé gió vang lên bên tai, mang theo sát khí mạnh mẽ.

Ta vung kiếm đỡ, kim loại va vào nhau, phát ra âm thanh chói tai - “Keng!”

Sức mạnh quá lớn khiến tay ta tê rần, thân kiếm hơi lệch.

Quý Thành Ngọc vẫn mặt không đổi sắc, rút thêm một đoản kiếm từ sau lưng, đọc chú ngữ.

Hai thanh kiếm phát ra tiếng ngân nhẹ, bay về phía ta như sói rình mồi.

Ta lập tức bấm pháp quyết.

Lá liễu ven hồ rung rinh, hàng trăm chiếc quấn chặt lấy song kiếm.

Hắn lại rút phù, định chế trụ ta.

Làm gì có cửa!

Ta lập tức đ.â.m kiếm thẳng vào tim hắn.

Ta tưởng hắn sẽ né, ai ngờ hắn tự dấn thân về phía mũi kiếm.

“Phập.”

Lưỡi kiếm đ.â.m thẳng vào, mang theo cảm giác nặng nề khi xuyên qua m.á.u thịt.

Hắn buông tay, m.á.u từng giọt từng giọt nhỏ xuống nền đất, cũng men theo sống kiếm mà chảy đến bàn tay ta.

Nóng quá.

Quý Thành Ngọc dường như chẳng biết đau là gì, chỉ lặng lẽ tiến về phía trước, từng chút từng chút một.

Hắn ...cố ý ...!

“Mạng thứ nhất… trả cho ngươi rồi.” - Môi hắn run rẩy, giọng đứt quãng.

“Xin… hãy đợi—”

Chưa nói hết, m.á.u đã trào ra từ miệng hắn.

Hắn đổ sập xuống, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Kiếm ta rút ra khỏi người hắn.

Máu từ n.g.ự.c hắn vẫn trào ra, nhuộm đẫm cả mảnh áo.

Ta nhìn hắn.

Lại nhìn thanh kiếm.

Cuối cùng cũng g.i.ế.c được tên Quý cẩu nhân. Phải vui chứ?

Ta muốn cười — mà cười không nổi.

Hắn muốn ta đợi cái gì? 

Đợi hắn c.h.ế.t rồi chôn à?

Ta vứt kiếm, ngồi xuống bên xác hắn.

Không biết còn phải làm gì nữa.

Làm lại từ đầu ư?

Thôi vậy.

Giết hắn xong chẳng vui như tưởng.

Làm lại cũng phiền.

Nắng rọi lên người, ấm áp.

Ta nằm xuống, tay trái gối đầu, tay phải hái hoa bồ công anh, thổi bay từng chùm.

Từ lúc đến thế giới này, ta chưa từng thật lòng muốn sống.

Chỉ có ba kiếp là ta nghiêm túc:

Kiếp làm thanh mai với Quý Thành Ngọc.

Kiếp chăm chỉ trồng trọt phát tài.

Và kiếp này… chỉ để g.i.ế.c hắn.

Bồ công anh bay mãi, gió đưa xa tận cuối trời.

Mặt trời dần khuất sau núi, ánh hoàng hôn phủ kín nửa bầu trời như bức họa rực rỡ.

Trong lòng ta rỗng tuếch.

Thi thể Quý Thành Ngọc… khẽ động.

Ta không sợ, ngược lại, có một chút vui mừng kỳ lạ len vào tim.

Hắn khẽ run mi mắt, rồi mở mắt ra.

Trong mắt hắn là ta.

Và phía sau ta, là một trời ráng đỏ như lửa.

Hắn khẽ cười, nói:

“Giờ thì… trả ngươi mạng thứ hai.”

11.

Tính ra, Quý Thành Ngọc đã g.i.ế.c ta ba lần.

Không đúng, phải là hai lần.

Lần đầu là khi ta đầu thai thành yêu tinh mặt ngây thơ lòng thảo mai, bị hắn c.h.é.m c.h.ế.t — đó là mạng đầu tiên.

Lần thứ hai, thật ra ta còn chưa thấy được mặt hắn, đã bị trận pháp trong phòng ép c.h.ế.t — cái này không thể tính vào đầu hắn được.

Còn lần sau nữa là lúc ta đầu thai thành sơn phỉ, bị hắn bóp gãy cổ.

Thật ra ta vốn cũng chẳng định sống.

Nhưng hắn tuyệt đối không nên nhốt ta trong cái hồ lô ấy!

Cho nên ta không cần Quý Thành Ngọc trả lại cho ta mạng thứ hai, mà chỉ muốn để hắn cũng nếm thử mùi vị bị giam cầm là thế nào.

Hiện giờ ta cũng đâu còn yếu ớt gì.

Hắn có làm gì được ta chứ?

“Như vậy, ngươi sẽ không để thế giới này khởi động lại nữa?”

Truyện tranh hot

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

Thấy ta gật đầu, Quý Thành Ngọc liền lấy hồ lô từ trong túi trữ vật ra, đưa cho ta: “Được.”

Tốt quá rồi! Khóe môi ta không kiềm được mà cong lên.

Cuộc sống nhàm chán cuối cùng cũng có chút niềm vui!

“Khụ khụ.”

Ta hai chân dạng rộng, mở nắp hồ lô giơ lên, miệng hồ lô nhắm thẳng vào hắn:

“Này, Quý Thành Ngọc! 

Ta gọi một tiếng, ngươi dám trả lời không?”

Quý Thành Ngọc: “……”

Hắn hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh đã giãn ra.

Nhìn ta một cái, rồi bất ngờ chắp tay, đáp:

“Quý Thành Ngọc có mặt.”

Nói rồi, hắn tự mình chui vào hồ lô.

Ta buộc hồ lô vào bên hông, vui đến mức dang rộng hai tay, ôm lấy làn gió chiều, chạy một mạch ra thật xa.

“Vậy thời gian này, phiền ngươi thay ta trừ yêu.”

Giọng Quý Thành Ngọc vang lên từ trong hồ lô:

“Nên xưng hô với các hạ thế nào đây? 

Là Hương Vân, Nhị Cẩu, hay…”

Ta nghĩ một lúc, bỗng nảy ra ý xấu:

“Ừm… ta đơn danh một chữ — Tiên.”

Còn chưa kịp khoái chí tiếp lời, thì giọng bất đắc dĩ của Quý Thành Ngọc đã vang lên:

“Các hạ không phải… đúng lúc họ Tổ đấy chứ?”

Ha, bị hắn đoán trúng rồi!

“Sao? Ta tên là Tổ Tiên đó, không phục thì nhịn đi.”

“Không dám không dám, tại hạ rất bội phục.”

Giọng hắn vẫn bình thản, 

“Tổ cô nương, đi tiếp ba mươi dặm nữa là tới Khánh Thành, nơi đó có một cây nến đỏ hóa tinh, mong cô ra tay hàng phục.”

"Tổ cô nương cái đầu nhà ngươi, gọi Tổ tông!"

Ta bĩu môi, nhưng khi nghe tới chuyện nến đỏ thành tinh, ta cũng hơi tò mò.

“Nến đỏ ấy à? 

Cháy một lúc là tắt, cũng có thể tu luyện sao?”

“Vạn vật hữu linh, gặp được cơ duyên thì có thể thành đạo.”

Rồi Quý Thành Ngọc kể ta nghe nguồn gốc của ngọn nến đỏ ấy.

Năm xưa, ở Khánh Thành có một công tử nhà quyền quý mắc bệnh hiểm nghèo.

Biết chẳng còn sống được bao lâu, gia đình liền chọn một cô gái trong sạch để gả tới xung hỷ — thực chất là muốn có người nối dõi.

Nào ngờ đêm động phòng, nến cháy đến nửa chừng, công tử c.h.ế.t ngay trên giường cưới.