Người nhà nói cô dâu xui xẻo, muốn ép nàng chôn sống theo.
Nhưng hai người đã bái đường thành thân, người trong nhà vẫn hy vọng nàng có mang.
Vậy là giữ nàng lại hai tháng, chờ thầy thuốc bắt mạch rồi định đoạt.
Trong hai tháng ấy, cô dâu bị giam trong phòng cưới như cừu non đợi giết.
Ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, chẳng dám ngủ yên.
Cứ khóc mãi trước hai cây nến đỏ cháy dở trong phòng.
Không chờ đến hai tháng, nàng đã phát điên.
Một ngày kia, nàng cầm lấy đế nến bằng đồng, mũi nhọn xuyên qua ngực, hương tiêu ngọc vẫn.
Sau đó, hai cây nến dính m.á.u ấy bị chôn cùng thi thể.
Oán khí, m.á.u tươi, cùng nỗi bi thương của nàng khiến nến đỏ hóa tinh.
Có thể bạn thích
Nàng bị ép gả vào nhà kẻ thù, để rồi gặp gỡ và yêu chàng. “Nguỵ Thiệu ta có tài cán gì mà đời này có thể cưới được nàng, đối xử với ta như thế này?”
Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”
Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!
Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!
Từ đó về sau, Khánh Thành liên tiếp có cô dâu biến mất trong đêm tân hôn.
Người trong thành chỉ tưởng là tên háo sắc bắt người.
Nghe đến đây, trời đã hoàn toàn tối đen.
Ta tụ ra một quả cầu lửa, treo lơ lửng trong không trung để chiếu sáng.
Thật đáng thương…
Một người con gái vừa làm vợ đêm đầu tiên đã trở thành góa phụ.
Nàng phải tuyệt vọng đến nhường nào mới phát điên trong câm lặng như vậy?
Ta thở dài, không nói gì thêm.
Chỉ còn lại tiếng chân ta giẫm lên lá khô sột soạt bên đường.
“Suýt quên, tinh quái này chỉ hiện vào đêm tân hôn, nếu Khánh Thành hiện không có đám cưới nào, e là công cốc.”
Quý Thành Ngọc nhắc.
“Không sao.” Ta đáp,
“Lúc đó kiếm người diễn vở kịch, lừa nó lộ mặt là được.”
Tâm trạng tốt, ta còn vừa đi vừa ngâm nga hát khẽ.
Hắn dường như bật cười một tiếng:
“Trước đây ta cũng dùng cách đó.”
“Trước đây?”
Ta khựng lại, ánh sáng lóe lên trong đầu, rồi bừng tỉnh:
“Ngươi và Tiểu Bạch giả vờ thành thân?”
Không thể nào! Nhà Quý Thành Ngọc ở tận Long Hưng Trấn kia mà!
“Ừ.” Hắn trầm ngâm một lúc rồi đáp:
“Khi ấy nến đỏ tinh đã vô cùng lợi hại, hoành hành khắp nơi.
Ta lần theo tung tích, tình cờ đến Long Hưng.”
Được rồi… thì ra đời thứ ba ta tự nhảy sông… hơi sớm.
Truyện hay
Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!
Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.
Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.
Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.
“Ta hỏi thật,” - ta bắt đầu tò mò,
“Ngươi cũng là thân bất tử, ký ức trọng sinh không mất — chẳng lẽ ngươi cũng bị hệ thống ném đến thế giới này à?”
“Hệ thống?”
Hắn lặp lại từ ấy.
“Ngươi gọi thiên đạo là hệ thống… Quả nhiên là người từ thế giới khác.”
Có vẻ như — Quý Thành Ngọc biết nhiều hơn ta tưởng.
“Vậy ngươi là ai? Còn nơi này rốt cuộc là chỗ nào?”
Ta hỏi.
Hắn đáp, chậm rãi:
“Nơi này… là tầng thứ mười chín của địa ngục.
Tại hạ đến đây… để chuộc tội.”
12.
Theo lời Quý Thành Ngọc, hắn vốn là thần linh đến từ bên ngoài Tam Thiên thế giới.
Còn nơi này — là một không gian hắn tiện tay tạo ra.
Lúc đầu, thế giới này chỉ được dùng để giam cầm yêu ma tội ác tày trời.
Về sau, hắn vô tình phát hiện ra nơi đây lại có sự tồn tại của nhân tộc.
Những con người tay không tấc sắt ấy, không biết từ đâu mà tới.
Trải qua hàng vạn năm trôi qua, họ bắt đầu phát triển văn minh, dựng nên triều đại.
Thế giới từng là nhà ngục giam giữ yêu tà, cuối cùng lại trở thành mảnh đất sinh tồn của nhân loại.
Quý Thành Ngọc biết rõ, nhân tộc nhất định sẽ bị yêu tà tàn sát, nên mới đưa thần thức vào thế giới này, muốn trả lại cho người đời một chốn yên bình.
“Phì——”
Ta bật cười.
Tên này... chẳng lẽ là thần sáng thế?
“Không tin.”
Ta bĩu môi.
“Nếu thật lợi hại như vậy, sao ngươi không thể ngăn ta khởi động lại thế giới này?”
“Vì trên người ngươi có ‘Thời luân’.”
Quý Thành Ngọc vẫn rất kiên nhẫn:
“Chư thần đều mong ta buông bỏ nơi này, để có thể giam giữ thêm nhiều yêu tà hơn.
Dù sao, đây cũng chỉ là một thế giới nhỏ, không ảnh hưởng gì đến vận hành của vũ trụ.
Một khi tiến vào đây, ta sẽ mất quyền khống chế thế giới.
Thiên đạo liền lấy thời luân — món bảo vật có thể điều khiển thời gian — trói chặt với linh hồn của ngươi, ta cũng đành bất lực.”
Ta cúi đầu nhìn bản thân, lại dùng thần thức soi xét nguyên thần trong đan điền — không có gì khác thường.
“Nhưng ta có thấy cái thời luân nào đâu?”
“Vì ngươi và nó đã hợp làm một. Dĩ nhiên không thể nhìn ra.”
Hắn nói tiếp: “Ta có cảm ứng rất yếu với nó, nhờ vậy mới lần ra được tung tích của ngươi.”
Thông tin này tuôn ra quá nhiều một lúc khiến ta nhất thời không tiêu hóa nổi.
“Tổ cô nương, những gì ta biết đã nói hết.
Giờ đến lượt ngươi — hãy nói cho ta biết, ngươi đến đây là vì điều gì?
Thiên đạo giao phó cho ngươi nhiệm vụ gì?”
Ta không chắc hắn nói thật bao nhiêu phần, nhưng hiện giờ hắn chẳng đe dọa được ta, nói thật một chút cũng không sao.
“Là để công lược ngươi.
Sau đó hệ thống sẽ ban cho ta một điều ước.”
Hắn có vẻ không hiểu “công lược" là gì, ta liền giải thích đơn giản cho hắn hiểu:
“Chính là… khiến ngươi yêu ta.”
???? Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
???? Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Ta gãi đầu, chột dạ nói nhỏ:
“Nhưng mà, khó quá trời luôn.”
Rồi đột nhiên nhớ ra một chuyện:
“Nếu ta hoàn thành nhiệm vụ, ta sẽ biến mất khỏi thế giới này, còn thời luân cũng được trả lại.
Vậy thì ngươi sẽ không phải lo chuyện thời gian quay ngược nữa, có thể an tâm trừ yêu vệ đạo.”
“Cho nên…”
Ta kết luận, “chỉ cần ngươi yêu ta, cả hai chúng ta đều được giải thoát.”
Nói xong lại thấy hơi ngại.
Chậc, trước còn c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c giết, giờ lại thành người yêu?
Truyện tranh hot
Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!
Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?
Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!
Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!
Hắn im lặng.
Ta nghĩ cũng đúng thôi, trong tim hắn vốn có Tiểu Bạch Thỏ rồi.
Suýt nữa thì quên mất vụ này.
Ta khựng lại, nhíu mày:
“Ừm, ta không muốn làm người thứ ba.”
“Thần linh vô tình.”
Cuối cùng hắn mở miệng:
“Nhưng thân xác này là phàm thể, tình si chưa dứt.
Có lẽ… có thể thử một lần.”
Khoan khoan khoan —
Rõ ràng là định hai lòng rồi còn gì!
Không được! Còn Tiểu Bạch thì sao?!
“Không được! Tiểu thỏ yêu thì tính sao hả? Ta từ chối!”
“Chuyện này thì có liên quan gì đến Tiểu Bạch…” - Quý Thành Ngọc khựng lại một chút rồi nói tiếp:
“Xem ra giữa chúng ta có hiểu lầm.
Chắc đời trước ngươi cũng đã nhận ra, Tiểu Bạch không bị hắc sát khí xâm nhiễm, nếu cứ để nàng lang thang một mình, sớm muộn cũng sẽ bị yêu tà ăn thịt.”
Hắn không nói nữa, nhưng ý tứ đã rõ ràng.
Hóa ra… giữa hắn và Tiểu Bạch không có gì.
“Vậy à.” Ta gật đầu, “Vậy cũng đáng để thử một lần.”
Ta lắc lắc hồ lô:
“Thế thì ta phải làm gì, ngươi mới yêu ta đây?”
“Cứ sống cho tốt, thật lòng mà sống.
Ta… sẽ yêu ngươi.”
Giọng Quý Thành Ngọc rất thành khẩn:
“Cô nương không cần gánh vác gì cả, mọi chuyện để ta lo.
Chỉ xin cô đừng tùy tiện khởi động lại thế giới này.”
Thì ra, chỉ cần sống tốt, cũng sẽ có người yêu mình.
Nếu như từ thật lâu trước đây, từng có người nói với ta câu ấy...
Có lẽ, ta cũng chẳng đến mức phải trôi dạt đến tận đây.
“Vậy thì hứa rồi đó!
Giờ thì — chúng ta đến Khánh Thành bắt yêu thôi!”