MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNHChương 10: LINH CẢNH THỬ LUYỆN

TA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNH

Chương 10: LINH CẢNH THỬ LUYỆN

602 từ · ~4 phút đọc

Khi ánh sáng trận pháp hoàn toàn tan biến, Lâm Yên suýt nữa mất thăng bằng.

Mặt đất dưới chân mềm ẩm, mùi cỏ dại trộn lẫn linh khí nồng đậm tràn vào phổi. Trước mắt nàng là một khu rừng rậm rạp, cổ thụ cao vút che kín bầu trời, ánh sáng chỉ có thể len lỏi qua từng kẽ lá.

Linh Cảnh.

Nơi này… không giống bất kỳ khu rừng nào nàng từng thấy. Linh khí dày đến mức khiến người ta vừa mừng vừa sợ.

Lâm Yên lập tức ổn định tâm thần, kiểm tra tình trạng cơ thể.

Linh lực vẫn ổn định, Phong Linh Ấn yên lặng, Tụ Linh Ngọc được nàng giấu sát bên người, không phát ra dao động bất thường.

“Ba canh giờ…” nàng lẩm bẩm.

Chỉ cần trụ vững.

Nhưng trong Linh Cảnh, trụ vững chưa bao giờ là chuyện đơn giản.

Nàng vừa đi được vài bước thì nghe thấy tiếng xào xạc phía trước. Lâm Yên lập tức né sang một bên, nấp sau thân cây lớn.

Hai thiếu niên đang tranh cãi, sắc mặt căng thẳng.

“Ngươi định cướp linh thảo của ta?” một người gằn giọng.

“Trong Linh Cảnh không có của ai.” người còn lại cười lạnh.

Chưa kịp nói thêm, hai người đã lao vào giao chiến.

Lâm Yên không tham chiến, lặng lẽ rút lui. Nàng hiểu rõ—ở đây, mỗi trận giao đấu đều có thể khiến mình trở thành con mồi tiếp theo.

Đi sâu hơn vào rừng, linh khí càng dày.

Bỗng—

Một tiếng gầm trầm thấp vang lên.

Mặt đất rung nhẹ.

Lâm Yên cứng người.

“Linh thú…”

Chưa kịp phản ứng, một bóng đen lớn từ trên cao đáp xuống, chặn ngang con đường phía trước.

Là Hắc Giáp Lang—linh thú bậc một trung kỳ, thân hình to lớn, bộ lông đen ánh thép, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào nàng.

So với tu vi hiện tại của Lâm Yên, đây là kẻ thù nguy hiểm.

Nàng lùi lại một bước, tay nắm chặt một nhánh gỗ nhọn nhặt từ trước.

Hắc Giáp Lang gầm lên, lao tới.

“Không được hoảng…”

Lâm Yên ép mình bình tĩnh, linh lực vận chuyển theo đường kinh mạch vừa học được. Ngay khi móng vuốt sắp chạm tới, nàng nghiêng người né tránh, nhánh gỗ đâm mạnh vào cổ linh thú.

“Grào—!”

Hắc Giáp Lang bị thương, nhưng càng thêm hung hãn.

Lâm Yên bị hất văng, lưng đập mạnh vào thân cây, cổ họng tanh mùi máu.

Ngay khoảnh khắc ấy, Phong Linh Ấn bỗng rung mạnh.

Một luồng linh lực lạnh mà tinh thuần trào lên, như gió lốc bị giam cầm lâu ngày.

“Không… chưa thể mở hoàn toàn…”

Nhưng nếu không mở—nàng sẽ chết.

Lâm Yên nghiến răng, mở thêm một khe nhỏ trong phong ấn.

Gió nổi lên.

Không gian xung quanh như bị kéo giãn, lá cây rung bần bật.

Hắc Giáp Lang khựng lại trong chốc lát—chỉ một chốc lát ấy thôi.

Lâm Yên lao lên, dồn toàn bộ linh lực vào cú đánh cuối cùng.

“Ầm!”

Linh thú ngã xuống, thân thể co giật rồi bất động.

Không gian trở lại yên tĩnh.

Lâm Yên quỳ một gối xuống đất, thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Phong Linh Ấn dần ổn định, nhưng cơn đau nơi kinh mạch khiến nàng biết—vừa rồi là mạo hiểm.

“Quá sớm…” nàng lẩm bẩm.

Nhưng nàng đã sống sót.

Nàng đứng dậy, vừa định rời đi thì một cảm giác lạnh sống lưng ập tới.

Có người.

Ba bóng người từ trong rừng bước ra.

Dẫn đầu là Hàn Nhược Tuyết.

Ánh mắt nàng ta dừng lại trên xác Hắc Giáp Lang, rồi chuyển sang Lâm Yên, khóe môi cong lên.

“Xem ra… ta đến đúng lúc.”

Lâm Yên siết chặt tay.

Trận chiến thật sự—mới chỉ bắt đầu.