Tiếng chuông trầm thấp vang vọng giữa thung lũng, từng đợt lan xa, như gọi tất cả những kẻ mang mộng tu hành tiến về một nơi duy nhất.
Trước mắt Lâm Yên là một quảng trường rộng lớn nằm giữa núi non trùng điệp. Đá xanh lát nền, phù văn khắc sâu, linh khí dày đặc hơn bất kỳ nơi nào nàng từng cảm nhận.
Đây chính là điểm tập kết của Thanh Huyền tông.
Khắp quảng trường đã có hơn trăm thiếu niên thiếu nữ tụ tập, người nào người nấy đều mang theo thần sắc vừa căng thẳng vừa hưng phấn. Ánh mắt họ nhìn nhau, vô hình trung đã mang theo so đo.
“Linh khí nơi này…” Lâm Yên khẽ thì thầm. “Khác hẳn.”
Tạ Trầm gật đầu.
“Chỉ là ngoại vi. Nội môn còn đậm hơn gấp mấy lần.”
Lâm Yên khẽ siết tay. Chỉ mới nghĩ đến thôi, linh lực trong cơ thể nàng đã hơi dao động.
Ngay lúc ấy, một giọng nói vang lên từ phía trước.
“Tất cả giữ trật tự.”
Một trung niên tu sĩ mặc đạo bào xanh đứng trên bậc đá cao, khí tức uy nghiêm tỏa ra khiến quảng trường lập tức im lặng.
“Ta là Chu trưởng lão, phụ trách khảo hạch nhập môn năm nay.” Ông nhìn lướt qua đám đông. “Từ giờ phút này, các ngươi đã bước nửa chân vào Thanh Huyền tông.”
“Nhưng nhớ kỹ—”
“Không phải ai cũng có thể bước nốt nửa chân còn lại.”
Không khí lập tức căng thẳng.
“Khảo hạch gồm ba phần.” Chu trưởng lão tiếp tục. “Phần thứ nhất—đo linh lực và độ ổn định.”
Từng người lần lượt bước lên đài đá.
Ánh sáng linh thạch sáng tối khác nhau, người mạnh được khen, kẻ yếu lặng lẽ lui xuống.
Đến lượt Lâm Yên.
Nàng bước lên đài, cảm nhận rõ ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía mình—tò mò, nghi hoặc, thậm chí khinh thường.
Lâm Yên đặt tay lên linh thạch.
Phong Linh Ấn khẽ rung, nhưng nàng lập tức kiềm chế, chỉ để linh lực ổn định trôi ra.
Ánh sáng hiện lên—vẫn là sắc xanh nhạt, nhưng lần này sáng hơn hôm trắc nghiệm ở Lâm gia.
Chu trưởng lão hơi nhíu mày.
“Linh lực ổn định, căn cơ không tệ.” Ông gật đầu. “Qua.”
Lâm Yên thở ra nhẹ nhõm.
Bước xuống đài, nàng chợt cảm nhận một ánh mắt sắc bén đang nhìn mình.
Là một thiếu nữ mặc y phục đỏ, dung mạo kiêu ngạo, ánh mắt lạnh lùng.
“Ngươi là Lâm Yên?” nàng ta hỏi, giọng không thân thiện.
“Phải.”
Thiếu nữ áo đỏ khẽ cười.
“Ta là Hàn Nhược Tuyết.”
Chỉ một cái tên, đã đủ để Lâm Yên hiểu rõ.
Hàn gia.
“Ta nghe nói, có kẻ từ thành Thanh Vân đã may mắn thoát chết mấy lần.” Hàn Nhược Tuyết nghiêng đầu. “Xem ra chính là ngươi.”
Tạ Trầm đứng bên cạnh, ánh mắt tối lại.
“Khảo hạch chưa kết thúc.” hắn nói lạnh. “Muốn gây chuyện, chọn sai chỗ rồi.”
Hàn Nhược Tuyết liếc nhìn hắn, hơi nhíu mày, nhưng không nói thêm, chỉ quay người bỏ đi.
“Cẩn thận nàng ta.” Tạ Trầm nói nhỏ. “Hàn Nhược Tuyết không đơn giản.”
Lâm Yên gật đầu.
Ngay sau đó, Chu trưởng lão lên tiếng lần nữa.
“Phần thứ hai—thử luyện trong Linh Cảnh.”
Một trận pháp lớn dần hiện lên giữa quảng trường, ánh sáng xoay tròn, không gian rung nhẹ.
“Trong Linh Cảnh, các ngươi phải tự tìm đường sống.” Chu trưởng lão nói. “Chỉ cần trụ vững ba canh giờ.”
“Không cấm tranh đoạt.”
Câu nói cuối cùng khiến không ít người biến sắc.
Tranh đoạt—đồng nghĩa với nguy hiểm.
Trước khi bước vào trận pháp, Lâm Yên quay sang nhìn Tạ Trầm.
“Ngươi… có vào không?”
Tạ Trầm khẽ lắc đầu.
“Ta không tham gia khảo hạch.” Hắn đáp. “Nhưng ta sẽ chờ ngươi ra.”
Lâm Yên hơi ngạc nhiên, nhưng không hỏi thêm.
Nàng hít sâu một hơi, bước vào ánh sáng trận pháp.
Không gian xoay chuyển.
Khi ánh sáng tắt đi, trước mắt nàng đã là một khu rừng xa lạ, linh khí dày đặc, nhưng ẩn chứa sát cơ.
Lâm Yên siết chặt tay.
Thử luyện—bắt đầu rồi.