MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNHChương 8: TRÊN ĐƯỜNG ĐỒNG HÀNH

TA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNH

Chương 8: TRÊN ĐƯỜNG ĐỒNG HÀNH

665 từ · ~4 phút đọc

Con đường núi dần bằng phẳng hơn khi mặt trời lên cao.

Sương sớm tan đi, để lộ rừng cây xanh thẫm kéo dài đến tận chân trời. Lâm Yên đi phía sau Tạ Trầm, giữ khoảng cách vừa đủ—không quá xa, cũng không quá gần.

Sự yên lặng giữa hai người không hề khiến nàng khó chịu.

Ngược lại, nó mang đến cảm giác an toàn hiếm hoi mà nàng chưa từng có kể từ khi xuyên không.

“Ngươi không hỏi ta điều gì sao?” Tạ Trầm đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp.

“Hỏi điều gì?” Lâm Yên đáp.

“Vì sao ta lại xuất hiện đúng lúc.”

Lâm Yên suy nghĩ một chút.

“Nếu ta hỏi, ngươi sẽ trả lời sao?”

Tạ Trầm khẽ cười.

“Có thể.”

“Vậy thì… chưa cần.” Nàng nói. “Khi nào nên biết, ta sẽ biết.”

Tạ Trầm liếc nhìn nàng một cái, trong mắt lóe lên chút hứng thú.

“Ngươi không giống người mới bước vào tu luyện.”

“Ta chỉ không thích để người khác quyết định thay ta.” Lâm Yên đáp.

Hai người tiếp tục đi.

Đến trưa, họ dừng chân bên một con suối nhỏ. Nước trong veo, linh khí mỏng manh trôi nổi phía trên, chứng tỏ nơi này từng có tu sĩ lui tới.

Lâm Yên vừa cúi người múc nước, thì linh lực trong cơ thể bỗng rung lên dữ dội.

Không phải Phong Linh Ấn.

Mà là Tụ Linh Ngọc trong túi hành lý.

“Có người đến.” Tạ Trầm nói ngắn gọn.

Gần như cùng lúc—

Một luồng khí lạnh ập tới, mặt nước suối bỗng đông lại trong nháy mắt.

Một bóng người từ trên cây cao đáp xuống.

Là một nam tử áo trắng, dung mạo thanh tú, ánh mắt lạnh nhạt, khí tức dao động ở Trúc Cơ sơ kỳ.

“Giao nàng ta ra.” Nam tử áo trắng nói, ánh mắt dừng trên người Lâm Yên. “Ta không muốn làm khó ngươi.”

Lâm Yên cảm thấy áp lực đè nặng lên ngực.

Trúc Cơ—cao hơn nàng một đại cảnh giới.

Tạ Trầm đứng chắn trước nàng, ánh mắt lạnh đi.

“Ngươi là ai?”

“Người của Hàn gia.” Nam tử áo trắng đáp. “Có kẻ không muốn nàng ta bước vào Thanh Huyền tông.”

Không cần nói rõ, Lâm Yên cũng hiểu—đây là thế lực đứng sau Lâm Tuyết.

“Ngươi không nên nhúng tay.” Nam tử áo trắng nhìn Tạ Trầm. “Đối địch Hàn gia… không có lợi.”

Tạ Trầm bật cười, nụ cười không mang chút ấm áp nào.

“Hàn gia?” Hắn nghiêng đầu. “Chưa đủ tư cách.”

Không khí đông cứng lại.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, Tạ Trầm bước lên một bước.

Linh lực quanh thân hắn bùng lên—không mãnh liệt, nhưng sâu thẳm đến mức khiến người khác rùng mình.

Nam tử áo trắng biến sắc.

“Ngươi…!”

Kiếm khí lóe lên.

Không hoa mỹ, không dư thừa.

Chỉ một kiếm.

Nam tử áo trắng bị đánh lùi, khóe môi tràn máu, ánh mắt tràn ngập kinh hãi.

“Ngươi không phải Trúc Cơ…” hắn lẩm bẩm.

Tạ Trầm không truy kích.

“Cút.” Hắn nói lạnh lùng. “Nói với kẻ phía sau—đừng thử lần nữa.”

Nam tử áo trắng nghiến răng, không dám nói thêm, xoay người bỏ chạy.

Không gian dần yên tĩnh trở lại.

Lâm Yên thở ra một hơi, tay hơi run.

“Ngươi… mạnh hơn ta tưởng.” nàng nói.

Tạ Trầm quay lại nhìn nàng.

“Và ngươi… quan trọng hơn ta nghĩ.”

Hắn đưa tay ra.

“Lâm Yên, nếu ngươi muốn đến Thanh Huyền tông an toàn—hãy tin ta.”

Lâm Yên nhìn bàn tay ấy.

Một lát sau, nàng đặt tay mình lên.

“Ta tin.”

Khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, Phong Linh Ấn trong cơ thể nàng khẽ rung lên, như đang phản ứng với sự tồn tại của hắn.

Tạ Trầm khẽ nhíu mày.

“Phong ấn của ngươi…”

“Ngươi cảm nhận được?” Lâm Yên hỏi.

“Chỉ rất mơ hồ.” hắn đáp. “Nhưng nó không phải thứ tầm thường.”

Hai người buông tay.

Không ai nói thêm, nhưng giữa họ đã hình thành một sự ăn ý không cần lời.

Từ xa, tiếng chuông trầm thấp vang lên—điểm tập kết của đội khảo hạch đã ở phía trước.

Lâm Yên nhìn con đường phía xa, ánh mắt sáng rõ.

Con đường này, nàng không còn đi một mình nữa.