MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNHChương 7: GẶP GỠ TRÊN ĐƯỜNG RỜI GIA TỘC

TA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNH

Chương 7: GẶP GỠ TRÊN ĐƯỜNG RỜI GIA TỘC

704 từ · ~4 phút đọc

Trời vừa hửng sáng, cổng sau Lâm gia đã mở ra.

Lâm Yên khoác một chiếc áo choàng mỏng, trên vai chỉ mang theo một túi hành lý nhỏ. Không tiễn biệt, không chúc phúc, cũng chẳng có ánh mắt lưu luyến. Đối với Lâm gia, nàng rời đi chẳng khác nào một vật vô dụng cuối cùng cũng được vứt bỏ.

Nhưng với Lâm Yên, đó là sự giải thoát.

Con đường núi dẫn ra ngoài thành Thanh Vân còn phủ sương sớm, hai bên là rừng trúc rậm rạp. Theo lộ trình, nàng phải đến điểm tập kết của đội khảo hạch Thanh Huyền tông trước giờ ngọ.

Nàng đi không nhanh, nhưng từng bước vững vàng.

Chỉ là—

Đi được nửa đường, linh lực trong cơ thể bỗng khẽ dao động.

Không phải do tu luyện.

Mà là nguy hiểm.

Lâm Yên lập tức dừng bước, tay đặt lên túi hành lý nơi cất Tụ Linh Ngọc, ánh mắt đảo nhanh về phía rừng trúc.

Gió thổi, lá trúc xào xạc.

Một bóng người từ trong rừng bước ra.

Là một nam tử trẻ tuổi, mặc y phục đen giản dị, dáng người cao gầy, gương mặt bị che khuất nửa phần bởi bóng mũ trúc. Khí tức của hắn rất lạ—không mạnh mẽ áp bức, nhưng khiến người ta không dám xem thường.

Lâm Yên siết chặt tay.

“Ngươi theo dõi ta?” nàng hỏi.

Nam tử khẽ cười, giọng trầm thấp.

“Chỉ là đi cùng đường.”

Lâm Yên không tin.

Nhưng nàng cũng không lập tức ra tay. Người này… không giống kẻ được phái đến để giết nàng.

“Ngươi là ai?” nàng hỏi tiếp.

Nam tử chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn tối và sâu, như chứa cả bầu trời đêm.

“Tạ Trầm.”

Chỉ hai chữ, nhưng khiến tim Lâm Yên khẽ rung lên—không rõ vì sao.

“Ngươi nên quay về.” Tạ Trầm nói. “Phía trước không an toàn.”

Lâm Yên nheo mắt.

“Ngươi biết có người muốn động tay với ta?”

Tạ Trầm không trả lời trực tiếp.

“Có những ánh mắt… đã nhìn thấy ngươi từ hôm qua.”

Nàng lập tức hiểu.

Trắc nghiệm linh căn không chỉ thu hút tông môn, mà còn kéo theo những kẻ không nên chú ý.

“Ta không quay về.” Lâm Yên đáp. “Ta cần đến Thanh Huyền tông.”

Tạ Trầm nhìn nàng một lúc lâu, rồi khẽ thở dài.

“Vậy thì đi nhanh hơn.”

Gần như ngay khi câu nói vừa dứt—

Một luồng sát khí lạnh lẽo đột ngột bùng lên từ rừng trúc phía sau.

“Bắn!”

Tiếng quát thấp vang lên.

Mũi tên mang theo linh lực xé gió lao tới.

Lâm Yên chưa kịp phản ứng thì một bóng đen đã lướt qua trước mặt nàng.

“Keng—!”

Mũi tên bị chặn lại giữa không trung, gãy làm đôi.

Tạ Trầm đứng trước nàng, tay cầm một thanh kiếm đen không vỏ, kiếm khí trầm lặng nhưng sắc bén đến đáng sợ.

“Ẩn thân kém thế này mà cũng dám ra tay.” Hắn nói lạnh lùng.

Ba bóng người từ trong rừng bước ra, đều mặc y phục xám, khí tức hung hãn.

“Chỉ là một nha đầu Luyện Khí tầng một, còn cần ngươi che chở?” Một kẻ cười khẩy. “Tạ Trầm, đừng xen vào chuyện không liên quan.”

Nghe đến tên hắn, sắc mặt bọn chúng thoáng biến.

“Biết tên ta mà vẫn không chạy.” Tạ Trầm khẽ nghiêng đầu. “Gan không nhỏ.”

Hắn bước lên một bước.

Kiếm chưa ra khỏi tay, sát ý đã tràn ngập.

Chỉ trong vài nhịp thở—

Ba kẻ kia đã ngã xuống, không kịp kêu một tiếng.

Lâm Yên đứng phía sau, tim đập mạnh.

Đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến khoảng cách thực sự giữa các cảnh giới.

Tạ Trầm thu kiếm, quay đầu nhìn nàng.

“Ngươi không hỏi vì sao ta giúp ngươi?”

Lâm Yên lắc đầu.

“Nếu muốn giết ta, ngươi đã không chờ đến bây giờ.”

Tạ Trầm bật cười khe khẽ.

“Ngươi rất bình tĩnh.”

“Vì ta biết.” Nàng nhìn thẳng vào hắn. “Ngươi không phải người thường.”

Ánh mắt Tạ Trầm thoáng sâu hơn.

“Ngươi cũng vậy.”

Hắn xoay người, bước về phía con đường phía trước.

“Đi đi. Ta sẽ hộ tống ngươi đến điểm tập kết.”

Lâm Yên do dự trong giây lát, rồi bước theo.

Sương sớm dần tan, ánh mặt trời chiếu xuống con đường núi.

Hai người một trước một sau, không nói thêm lời nào.

Nhưng cả hai đều biết—

Từ khoảnh khắc này, con đường của họ đã không thể tách rời.