Đêm buông xuống Lâm gia chậm rãi, nhưng hậu viện lại yên tĩnh khác thường.
Lâm Yên ngồi một mình trong phòng, ánh đèn dầu lay động chiếu lên gương mặt bình tĩnh nhưng ẩn chứa sóng ngầm. Trắc nghiệm linh căn ban ngày đã kết thúc, nhưng dư chấn của nó vẫn chưa hề tan biến.
Tên nàng đã nằm trong danh sách sơ tuyển của Thanh Huyền tông.
Chỉ riêng điều đó thôi, đã đủ khiến cả Lâm gia rơi vào im lặng khó xử.
Lâm Yên khẽ mở bàn tay.
Luồng linh lực mỏng manh lượn quanh các đầu ngón tay, mềm mại như gió xuân. Luyện Khí tầng một—nếu so với những người khác, không đáng nhắc tới. Nhưng nàng biết rõ, thứ đang bị phong ấn trong cơ thể mình tuyệt đối không đơn giản.
Phong Linh Ấn.
Ngay khi nàng thử dẫn linh sâu hơn một chút, ấn ký nơi cổ tay lại thoáng nóng lên, như đang cảnh cáo.
“Chưa phải lúc…”
Lâm Yên thở dài, thu linh lực lại.
Đúng lúc ấy—
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên rất khẽ.
Nàng hơi khựng lại, ánh mắt trở nên cảnh giác. Hậu viện giờ này không nên có người đến.
“Vào đi.” Nàng nói.
Cửa mở ra.
Người bước vào là một lão giả mặc y phục xanh sẫm, dáng người gầy nhưng khí tức nội liễm, ánh mắt sâu như vực thẳm. Lâm Yên nhận ra ngay—đây không phải người của Lâm gia.
“Đệ tử Thanh Huyền tông?” nàng hỏi.
Lão giả mỉm cười nhạt.
“Chỉ là người được phái đến xem xét thêm.” Ông ta nhìn Lâm Yên một lúc lâu, rồi nói: “Ngươi không nên ở lại Lâm gia nữa.”
Câu nói khiến Lâm Yên chấn động.
“Vì sao?”
“Vì kể từ hôm nay, ngươi đã lọt vào mắt người khác.” Lão giả đáp. “Mà Lâm gia—không đủ để bảo vệ ngươi.”
Không khí trong phòng trở nên trầm xuống.
Lâm Yên im lặng một lúc, rồi hỏi: “Ông thấy gì ở ta?”
Lão giả khẽ cười.
“Ta thấy một phong ấn rất cũ.” Ông ta chậm rãi nói. “Cũ đến mức, không nên xuất hiện trên người một thiếu nữ ở thành nhỏ này.”
Lâm Yên nắm chặt tay.
Quả nhiên… phong ấn không thể giấu mãi.
“Nhưng yên tâm.” Lão giả tiếp lời. “Ta không đến để bóc trần ngươi. Trái lại—ta đến để xác nhận.”
“Xác nhận điều gì?”
“Xác nhận rằng, ngươi có đáng để Thanh Huyền tông bảo hộ hay không.”
Lâm Yên ngẩng đầu.
Ánh mắt nàng không né tránh.
“Nếu ta nói, ta không biết phong ấn này từ đâu tới thì sao?”
“Không sao.” Lão giả đáp ngay. “Không ai sinh ra đã hiểu rõ số mệnh của mình.”
Ông ta đặt một viên ngọc nhỏ lên bàn.
“Trong ba ngày tới, ngươi hãy dùng nó tu luyện. Không cần phá phong ấn, chỉ cần ổn định linh lực.”
“Ba ngày sau, rời khỏi Lâm gia, theo đội khảo hạch đến Thanh Huyền tông.”
Nói xong, lão giả xoay người rời đi, như chưa từng xuất hiện.
Cánh cửa khép lại.
Lâm Yên nhìn viên ngọc trên bàn—Tụ Linh Ngọc. Chỉ riêng thứ này thôi, đã đủ chứng minh Thanh Huyền tông coi trọng nàng đến mức nào.
Nàng chậm rãi cầm viên ngọc lên.
Ngay khi tiếp xúc, linh khí trong phòng lập tức trở nên đậm đặc hơn. Phong Linh Ấn rung nhẹ, nhưng không phản kháng.
“Xem ra… ngươi cũng đang chờ.”
Đêm ấy, Lâm Yên tu luyện suốt một canh giờ.
Không đột phá cảnh giới, nhưng linh lực trở nên tinh thuần hơn hẳn, kinh mạch mở rộng, thân thể nhẹ nhàng như thoát khỏi xiềng xích.
Sáng hôm sau, tin tức lan khắp Lâm gia—
Nhị tiểu thư Lâm Yên sẽ rời gia tộc, theo Thanh Huyền tông tu hành.
Có kẻ mừng thầm, có kẻ tức giận.
Lâm Tuyết đứng trong phòng, gương mặt lạnh lẽo, tay siết chặt vạt áo.
“Không thể để nàng ta đi dễ dàng như vậy.”
Trong khi đó, Lâm Yên thu dọn đồ đạc.
Không nhiều—chỉ vài bộ y phục cũ và viên Tụ Linh Ngọc.
Nàng đứng trước cửa phòng, quay đầu nhìn lại hậu viện đã giam cầm mình suốt mười sáu năm.
Từ hôm nay—
Nơi này không còn là lồng giam nữa.
Mà là quá khứ.