MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNHChương 5: QUYẾT ĐỊNH THAY ĐỔI SỐ PHẬN

TA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNH

Chương 5: QUYẾT ĐỊNH THAY ĐỔI SỐ PHẬN

745 từ · ~4 phút đọc

Ngày trắc nghiệm linh căn cuối cùng cũng đến.

Từ sáng sớm, trước đại môn Lâm gia đã tụ tập không ít người. Không chỉ con cháu trong tộc, mà cả những thiếu niên thiếu nữ có tư chất ở thành Thanh Vân cũng kéo đến, mong một lần được tông môn Thanh Huyền để mắt tới.

Giữa đám đông, một chiếc xe ngựa phủ phù văn chậm rãi dừng lại.

Cửa xe mở ra.

Một lão giả áo xám bước xuống, khí tức trầm ổn, ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu lòng người. Theo sau là hai đệ tử trẻ tuổi mặc y phục tông môn.

“Thanh Huyền tông—trắc linh sứ.”

Chỉ bốn chữ ấy thôi, đã khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng.

Lâm gia chủ lập tức bước ra nghênh đón, thái độ cung kính hiếm thấy.

“Xin mời các vị.”

Trắc nghiệm được tiến hành tại diễn võ trường. Giữa sân, một Trắc Linh Thạch cao ngang ngực người, bề mặt trong suốt, bên trong lấp lánh ánh sáng mờ ảo.

“Quy tắc rất đơn giản.” Trắc linh sứ lên tiếng. “Đặt tay lên Trắc Linh Thạch, dẫn linh khí trong cơ thể. Linh căn mạnh yếu, Trắc Linh Thạch sẽ tự hiển lộ.”

Từng người một bước lên.

Ánh sáng trên linh thạch sáng – mờ khác nhau, tiếng bàn tán nổi lên không ngớt.

“Hoàng linh căn, tạm được.”

“Thủy linh căn đơn hệ! Không tệ.”

Đến lượt Lâm Tuyết.

Nàng bước ra, dáng vẻ tự tin, đặt tay lên linh thạch. Chỉ trong khoảnh khắc, ánh sáng xanh lục bùng lên, rõ ràng và ổn định.

“Phong mộc song linh căn, Luyện Khí tầng năm.” Trắc linh sứ gật đầu. “Có thể nhập ngoại môn.”

Tiếng xì xào vang lên khắp diễn võ trường.

Lâm Tuyết quay lại, ánh mắt liếc về phía Lâm Yên, khóe môi cong lên đầy đắc ý.

Cuối cùng—

“Nhị tiểu thư Lâm Yên.”

Giọng gọi vang lên, không ít người quay đầu nhìn, ánh mắt mang theo tò mò lẫn chế giễu.

Lâm Yên bước ra khỏi hàng.

Nàng mặc y phục giản dị, không trang sức cầu kỳ, nhưng dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

“Lại là nàng?”

“Nghe nói ba lần trước đều không có linh căn.”

Những lời thì thầm vang lên bên tai, nhưng Lâm Yên không dừng bước.

Nàng đứng trước Trắc Linh Thạch.

Trong khoảnh khắc đặt tay lên, nàng cảm nhận rõ Phong Linh Ấn khẽ rung lên trong cơ thể.

Lâm Yên hít sâu một hơi, chỉ mở một phần rất nhỏ khe hở phong ấn.

Linh khí bị dẫn động.

Ánh sáng trên Trắc Linh Thạch ban đầu rất mờ, khiến không ít người lắc đầu.

“Quả nhiên…”

Nhưng ngay sau đó—

Ánh sáng bỗng ổn định lại.

Không rực rỡ, không chói mắt, mà là một sắc xanh nhạt thuần khiết, bền bỉ như dòng nước ngầm.

Trắc linh sứ hơi nheo mắt.

“Phong linh căn…?” ông ta trầm giọng, rồi dừng lại một chút. “Không đúng. Linh khí rất sạch.”

Hai đệ tử bên cạnh nhìn nhau, thoáng lộ vẻ kinh ngạc.

“Đây không phải phế linh căn.” Trắc linh sứ chậm rãi nói. “Chỉ là… bị hạn chế.”

Cả diễn võ trường lặng ngắt.

Lâm gia chủ sững người, Lâm Tuyết biến sắc, nụ cười cứng đờ trên môi.

“Luyện Khí tầng một sơ kỳ.” Trắc linh sứ tuyên bố. “Có thể tham gia khảo hạch nhập môn.”

Một câu nói, như sét đánh giữa trời quang.

Lâm Yên thu tay lại.

Nàng cảm nhận được phong ấn trong cơ thể khép lại lần nữa, đúng như đã tính toán. Linh lực tiêu hao không nhiều, đủ để qua cửa này.

Nàng cúi đầu, hành lễ.

“Đa tạ.”

Không ai để ý, ở góc diễn võ trường, một nam tử áo đen từ đầu đến cuối chỉ lặng lẽ quan sát. Ánh mắt hắn dừng lại trên người Lâm Yên lâu hơn một chút.

Khóe môi hắn khẽ cong lên.

“Thú vị.”

Khi trắc nghiệm kết thúc, danh sách sơ tuyển được công bố. Trong số đó, cái tên Lâm Yên rõ ràng nằm ở hàng cuối.

Nhưng chỉ cần có tên—

Nàng đã thắng.

Trở về hậu viện, Lâm Yên ngồi xuống, lòng bàn tay hơi run nhẹ. Không phải vì sợ, mà vì áp lực vừa rồi.

Nàng nhìn về bầu trời chiều.

Quyết định ngày hôm nay, chỉ là bước đầu.

Nhưng kể từ khoảnh khắc đặt tay lên Trắc Linh Thạch, nàng đã cắt đứt con đường cũ—con đường của một kẻ bị ruồng bỏ.

“Thanh Huyền tông…”

Lâm Yên thì thầm.

Từ hôm nay, số phận của nàng, sẽ không còn do Lâm gia định đoạt nữa.