MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNHChương 4: THẾ GIỚI TU LUYỆN XA LẠ

TA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNH

Chương 4: THẾ GIỚI TU LUYỆN XA LẠ

746 từ · ~4 phút đọc

Trời còn chưa sáng hẳn, Lâm Yên đã tỉnh dậy.

Ngoài cửa sổ, sương sớm giăng mờ hậu viện Lâm gia, từng giọt nước đọng trên lá cây rơi xuống, phát ra âm thanh rất khẽ. Nàng ngồi dậy, hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí mỏng manh trôi nổi trong không khí.

So với đêm qua, linh khí nơi đan điền ổn định hơn rất nhiều.

Phong Linh Ấn vẫn còn đó, nhưng khe hở nhỏ kia như đang âm thầm hấp thu linh khí, chậm rãi nuôi dưỡng thân thể nàng. Cảm giác này khiến Lâm Yên hiểu rõ—từ giờ trở đi, nàng không còn là người đứng ngoài thế giới tu luyện nữa.

Nàng khoác áo ngoài, rời khỏi căn phòng nhỏ.

Hậu viện buổi sớm vắng vẻ, chỉ có vài gia đinh đang quét dọn. Khi nhìn thấy nàng, ánh mắt bọn họ thoáng dừng lại, mang theo chút ngạc nhiên. Nhị tiểu thư hôm nay… có gì đó rất khác.

Lâm Yên đi thẳng ra phía trước, bước chân tuy chậm nhưng vững vàng.

Trong ký ức của thân thể này, nàng từng nhiều lần lén đứng ngoài diễn võ trường của Lâm gia, chỉ dám nhìn con cháu chính thống tu luyện từ xa. Đó là nơi nàng chưa từng được phép bước vào.

Nhưng hôm nay, nàng không né tránh.

“Nhị tiểu thư?” Một gia đinh ngạc nhiên lên tiếng. “Nơi này…”

“Ta biết.” Lâm Yên ngắt lời, giọng bình thản. “Ta chỉ đứng xem.”

Gia đinh do dự một chút, nhưng cuối cùng cũng không dám cản.

Diễn võ trường rộng lớn, lát đá xanh lạnh lẽo. Trên sân, mấy thiếu niên thiếu nữ đang luyện quyền, dẫn linh, khí tức lưu chuyển quanh thân, tuy còn non nớt nhưng đã có hình thái tu luyện.

“Lâm Tuyết tỷ thật lợi hại, mới mười tám tuổi đã bước vào Luyện Khí tầng năm.”

“Nghe nói trắc nghiệm lần này, nàng chắc chắn sẽ được tông môn Thanh Huyền thu nhận.”

Những lời bàn tán lọt vào tai Lâm Yên.

Nàng đứng ở rìa diễn võ trường, lặng lẽ quan sát.

Thế giới này chia tu luyện thành nhiều cảnh giới rõ ràng: Luyện Khí – Trúc Cơ – Kim Đan – Nguyên Anh… cao hơn nữa, ký ức hiện tại của nàng vẫn chưa thể chạm tới.

Ở Lâm gia, có thể bước vào Luyện Khí đã được xem là thiên tài.

Còn nàng—trước kia thậm chí không thể cảm ứng linh khí.

“Nhị tiểu thư cũng tới xem à?”

Giọng nói mềm mại vang lên bên cạnh.

Lâm Yên quay đầu, nhìn thấy tam tiểu thư Lâm Ngọc, khuôn mặt tươi cười nhưng ánh mắt lại đầy dò xét.

“Nghe nói ngươi cũng muốn tham gia trắc nghiệm?” Lâm Ngọc khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều mang theo mũi kim. “Gan cũng không nhỏ.”

Lâm Yên nhìn thẳng vào nàng ta.

“Có quy định nào cấm ta không?” nàng hỏi.

Lâm Ngọc thoáng sững lại, rồi cười khẽ. “Tất nhiên là không. Chỉ là… đến lúc thất bại, đừng quá mất mặt.”

Nói xong, nàng ta xoay người rời đi, tiếng cười mơ hồ vang vọng.

Lâm Yên không để tâm.

Ánh mắt nàng lại dõi về phía trung tâm diễn võ trường—nơi Lâm Tuyết đang luyện kiếm. Kiếm khí lóe lên, mang theo linh lực sắc bén, khiến người xung quanh không khỏi trầm trồ.

Nếu là trước kia, nàng sẽ cúi đầu.

Nhưng hiện tại, nàng chỉ lặng lẽ ghi nhớ.

Ghi nhớ cách dẫn linh, ghi nhớ nhịp thở, ghi nhớ cách linh khí lưu chuyển trong kinh mạch.

Chiều xuống, Lâm Yên trở về phòng.

Nàng đóng cửa, ngồi xếp bằng, bắt đầu tu luyện một cách cẩn trọng đúng như lời cảnh báo. Không cưỡng cầu, không bộc phát, chỉ để khe hở phong ấn hấp thu từng tia linh khí nhỏ nhất.

Mỗi một vòng chu thiên trôi qua, thân thể nàng lại nhẹ hơn một chút.

Ba ngày—không đủ để trở thành thiên tài.

Nhưng đủ để không còn là phế vật.

Khi màn đêm buông xuống, từ xa vang lên tiếng chuông trầm thấp—báo hiệu sứ giả tông môn Thanh Huyền sắp đến thành Thanh Vân.

Tin tức lan nhanh như gió.

Khắp Lâm gia rộn ràng chuẩn bị, chỉ có hậu viện vẫn yên tĩnh.

Lâm Yên mở mắt, ánh nhìn kiên định.

“Thế giới này… ta đã thấy rồi.”

Nàng đứng dậy, nhìn về phương xa.

Ba ngày sau, tại trắc nghiệm linh căn, nàng sẽ bước ra khỏi góc tối—dù chỉ một bước nhỏ, nhưng là bước đầu tiên trên con đường nghịch mệnh.