Đêm tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua khe cửa.
Lâm Yên ngồi xếp bằng trên giường, hai tay đặt trước bụng, từng hơi thở chậm rãi và đều đặn. Luồng khí ấm áp vừa mới cảm ứng được vẫn còn rất yếu, như một sợi tơ mong manh, nhưng đủ để chứng minh một điều—nàng không phải phế vật.
Khi nàng tiếp tục dẫn linh, luồng khí kia bỗng run lên, rồi như bị thứ gì đó kéo mạnh xuống sâu hơn trong cơ thể.
“Ầm—”
Một cảm giác choáng váng ập tới, ý thức Lâm Yên lập tức chìm xuống.
Không còn căn phòng cũ kỹ, không còn ánh trăng mờ nhạt.
Trước mắt nàng là một không gian đen kịt, rộng lớn vô tận, tựa như biển sâu không đáy. Trong không gian ấy, vô số mảnh ký ức vỡ vụn lơ lửng, phát ra ánh sáng yếu ớt.
Lâm Yên chậm rãi tiến về phía trước.
Mỗi khi nàng chạm tay vào một mảnh sáng, một đoạn ký ức xa lạ lại hiện ra.
Một nữ tử mặc y phục trắng, đứng giữa trận pháp cổ xưa, ánh mắt lạnh lẽo mà kiên định.
Một thanh kiếm đen cắm sâu vào mặt đất, xung quanh là vô số thi thể.
Tiếng thì thầm mơ hồ vang lên, như từ rất xa.
“Phong ấn… chưa hoàn thành…”
“Đợi người có thể chịu đựng…”
Lâm Yên khựng lại.
Những ký ức này không thuộc về kiếp trước của nàng ở thế giới hiện đại, cũng không hoàn toàn thuộc về nhị tiểu thư Lâm gia. Chúng sâu hơn, cổ xưa hơn, mang theo khí tức khiến linh hồn nàng rung động.
“Ta là ai…?” nàng vô thức hỏi.
Ngay lúc đó, không gian đen kịt rung chuyển dữ dội.
Ở trung tâm, một ấn ký mờ nhạt dần hiện ra—hình dạng như một đoá hoa khép kín, bao quanh bởi những đường phù văn phức tạp.
Ấn ký ấy tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, vừa lạnh lẽo vừa quen thuộc.
Khi ánh sáng chạm vào linh hồn Lâm Yên, nàng cảm thấy tim mình như bị bóp chặt, rồi lại được thả lỏng trong khoảnh khắc tiếp theo.
“Ngươi… cuối cùng cũng tỉnh.”
Một giọng nói vang lên, không phân biệt được nam hay nữ, như vọng ra từ chính linh hồn nàng.
“Ta là ai?” Lâm Yên hỏi lại, giọng run nhẹ.
“Ngươi là người mang Phong Linh Ấn.” Giọng nói chậm rãi đáp. “Thiên phú của ngươi không phải kém, mà là bị phong ấn.”
Phong Linh Ấn.
Chỉ bốn chữ ấy thôi, đã khiến tim nàng đập mạnh.
“Vì sao lại phong ấn?”
“Vì nếu không phong ấn… ngươi sẽ không thể sống sót đến hôm nay.”
Không gian lại rung chuyển.
Những hình ảnh mới tràn vào đầu nàng—một đêm mưa máu, tiếng hét thảm thiết, những bóng người cường đại vây quanh một nữ tử trẻ tuổi. Trận pháp bị cưỡng ép mở ra, linh hồn bị xé rách, phong ấn giáng xuống.
“Thân thể này chỉ là vỏ bọc.” Giọng nói tiếp tục. “Ngươi vốn không thuộc về Lâm gia.”
Lâm Yên hít sâu một hơi.
Mọi thứ bắt đầu trở nên rõ ràng.
Không phải vì thiên phú kém mà nàng bị coi thường, mà là vì toàn bộ linh căn đã bị phong kín. Trắc nghiệm linh căn của tông môn trước kia, nàng không hề thất bại—chỉ là không ai nhìn ra thứ đã bị che giấu.
“Ta phải làm gì?” Lâm Yên hỏi.
“Ba ngày.” Giọng nói đáp. “Ba ngày sau, phong ấn sẽ tự nứt ra một khe hở. Đủ để ngươi bước vào tu luyện thật sự.”
“Nhưng nhớ kỹ—”
Giọng nói trầm xuống.
“Chỉ được mở một phần. Mở quá sớm… sẽ thu hút thứ không nên đến.”
Không gian tối sầm lại.
“Choang—!”
Lâm Yên mở bừng mắt.
Nàng thở dốc, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Căn phòng vẫn như cũ, nhưng cảm giác trong cơ thể đã hoàn toàn khác.
Luồng linh khí nơi đan điền không còn mờ nhạt nữa. Nó xoay tròn chậm rãi, tựa như có linh tính, ấm áp và mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Lâm Yên cúi đầu nhìn tay mình.
Trên cổ tay, một dấu ấn mờ mờ thoáng hiện rồi biến mất—hình dạng như đoá hoa khép kín.
Phong Linh Ấn.
Nàng siết chặt tay.
“Thì ra là vậy…”
Trong đầu nàng vang lên lời cảnh báo kia. Không thể nóng vội. Ba ngày trắc nghiệm sắp tới không phải lúc để phô bày tất cả.
Nàng chỉ cần đủ mạnh để không bị vứt bỏ.
Ngoài cửa, gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của cơn mưa sắp đến.
Lâm Yên đứng dậy, ánh mắt sáng rõ, kiên định chưa từng có.
Ba ngày sau, không chỉ là trắc nghiệm linh căn.
Mà là ngày nàng chính thức bước vào thế giới này.