MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNHChương 2: THÂN PHẬN BỊ RUỒNG BỎ

TA TỪ PHÀM NHÂN TRỞ THÀNH VẬN MỆNH

Chương 2: THÂN PHẬN BỊ RUỒNG BỎ

816 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa gỗ cũ kỹ bị đẩy mạnh ra, phát ra âm thanh kẽo kẹt chói tai giữa căn phòng tĩnh lặng.

Một nha hoàn mặc y phục xám bước vào, ánh mắt không che giấu được sự khinh thường. Cô ta liếc nhìn Lâm Yên đang ngồi tựa trên giường, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

“Nhị tiểu thư tỉnh rồi thì tốt. Lão gia cho gọi.”

Lâm Yên im lặng.

Trong khoảnh khắc đó, ký ức của thân thể này lại trào dâng mạnh mẽ hơn. Những mảnh ghép rời rạc dần ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh đến tàn nhẫn.

Đây là Lâm gia, một gia tộc tu luyện có chút danh tiếng trong thành Thanh Vân. Lâm gia có ba vị tiểu thư, nhưng chỉ có đại tiểu thư và tam tiểu thư được xem là con cháu chính thống. Còn nàng – nhị tiểu thư Lâm Yên – lại là vết nhơ trong gia tộc.

Mẫu thân mất sớm, phụ thân lạnh nhạt, thiên phú tu luyện bị phán định là thấp kém.

Mười sáu năm qua, nàng sống như một cái bóng.

“Ta biết rồi.” Lâm Yên chậm rãi lên tiếng, giọng nói bình tĩnh đến lạ.

Nha hoàn thoáng sững người, như không ngờ nhị tiểu thư luôn rụt rè trước đây lại có thể đáp lời bằng giọng điệu như vậy. Nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt khinh thường, xoay người bỏ đi.

Lâm Yên chậm rãi đứng dậy.

Thân thể này gầy yếu, bước chân còn có chút loạng choạng, nhưng ánh mắt nàng lại sáng rõ lạ thường. Nhìn vào tấm gương đồng đặt nơi góc phòng, Lâm Yên thấy một thiếu nữ dung mạo thanh tú, chỉ là sắc mặt nhợt nhạt, ánh mắt từng mang theo sự sợ hãi và cam chịu.

“Trước kia ngươi yếu đuối…” nàng khẽ nói, như đang nói với chính thân thể này, “nhưng từ hôm nay trở đi thì không.”

Đại sảnh Lâm gia rộng lớn, mái cao, cột gỗ sơn đỏ, nhìn qua tưởng chừng uy nghiêm. Nhưng đối với Lâm Yên, nơi này chỉ mang theo cảm giác lạnh lẽo.

Lâm gia chủ ngồi trên ghế chủ vị, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt lướt qua nàng như nhìn một vật vô dụng.

Bên cạnh ông ta là đại tiểu thư Lâm Tuyết – dung mạo xinh đẹp, y phục lộng lẫy, khóe môi mang theo nụ cười mỉa mai. Tam tiểu thư Lâm Ngọc thì che miệng cười khẽ, ánh mắt đầy chế giễu.

“Nghe nói ngươi ngất xỉu trong hậu viện?” Lâm gia chủ lên tiếng, giọng nói không mang chút quan tâm nào.

“Vâng.” Lâm Yên đáp.

“Chỉ là một việc nhỏ cũng có thể ngất xỉu. Quả nhiên là phế vật.” Lâm Tuyết lạnh lùng nói xen vào.

Trong đại sảnh vang lên vài tiếng cười khẽ.

Lâm Yên nắm chặt tay áo, nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh. Trong lòng nàng, một ngọn lửa âm thầm bùng cháy.

Ở thế giới cũ, nàng từng là người bị áp lực công việc đè nặng, nhưng chưa từng bị sỉ nhục đến mức này. Còn ở đây, chỉ vì thiên phú thấp, nàng bị chà đạp không thương tiếc.

“Ba ngày sau là trắc nghiệm linh căn của tông môn Thanh Huyền.” Lâm gia chủ tiếp tục nói, giọng điệu lạnh băng. “Nếu ngươi vẫn không thể cảm ứng linh khí… thì từ nay về sau không cần mang họ Lâm nữa.”

Câu nói ấy như một nhát dao.

Bị trục xuất khỏi gia tộc – với một thiếu nữ không có tu vi – đồng nghĩa với cái chết.

Lâm Yên ngẩng đầu lên.

Ánh mắt nàng không còn trốn tránh, không còn sợ hãi.

“Ta sẽ tham gia trắc nghiệm.” Nàng nói, từng chữ rõ ràng.

Lâm gia chủ hơi nhíu mày, như không quen với thái độ này. Đại tiểu thư Lâm Tuyết bật cười.

“Chỉ với ngươi?” nàng ta khinh miệt nói, “Ba lần trắc nghiệm trước đều là phế linh căn, còn mơ tưởng điều gì?”

Lâm Yên không đáp.

Nhưng trong lòng nàng, một giọng nói kiên định vang lên.

Ba ngày.

Chỉ cần ba ngày.

Nếu số mệnh đã bắt nàng xuyên qua hai thế giới để sống lại, vậy thì nhất định không phải để chết trong lặng lẽ.

Rời khỏi đại sảnh, Lâm Yên trở về căn phòng nhỏ nơi hậu viện. Đêm buông xuống, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ giấy.

Nàng ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt lại, làm theo ký ức mơ hồ về dẫn linh nhập thể.

Ban đầu, không có gì xảy ra.

Nhưng đúng lúc nàng định mở mắt, một luồng khí ấm áp bỗng xuất hiện nơi đan điền, nhẹ như sương, nhưng rõ ràng tồn tại.

Lâm Yên mở bừng mắt.

Nàng cảm nhận được rồi.

Khóe môi khẽ cong lên, một nụ cười rất nhẹ, nhưng mang theo quyết tâm chưa từng có.

“Ba ngày sau…” nàng thì thầm, “ta sẽ để các ngươi nhìn lại.”