943 từ
Vừa nghe xong quận chúa đã chạy đi mất. "Quận chúa, người đi đâu vậy?" Yên Nhi bất lực trước sự khó đoán của cô nàng nhưng mà điều này cũng đã quen dần rồi. An Minh quận chúa lúc ẩn lúc hiện, cô nàng rất ít khi ở lại lâu trên Thiên cung, Yên Nhi chỉ làm mỗi nhiệm vụ quét dọn, chăm sóc cây cảnh cho An Hoa điện và dọn dẹp hậu sự sau mỗi lần nghịch ngợm của cô nàng chủ tử.
"Sư phụ." An Minh đã đến ranh giới Vong Xuyên.
"Sao con lại ở đây?" Thượng thần ngạc nhiên.
"Sao người lại giấu con? Người không xem con là đồ đệ của người nữa sao?" Quận chúa hờn giỗi.
"Sao ta lại không xem con là đồ đệ chứ, sư phụ vẫn là sư phụ của con mà." Chiến thần từ tốn.
"Con muốn ra ứng chiến, người không được từ chối, Huyền Khương đã chọn con, con nhất định sẽ chăm chỉ tập luyện, không làm người thất vọng đâu." Lời nói chắc như đanh thép của quận chúa khiến người làm sư phụ như Thượng thần cũng khá bất ngờ, ông vừa mừng vừa lo cho nữ đồ đệ hiếu chiến của mình.
"Nha đầu ngốc, chiến sự là chuyện đại trọng, nếu hòa giải được thì nên hòa giải, tránh đụng đến binh khí sẽ dẫn đến tổn thương người khác, ta biết con hiếu chiến nhưng mà nếu đã ra chiến trường ắt sẽ có thương vong con có biết không?" Chiến thần khuyên nhủ.
"Con biết nhưng mà con không sợ chết, là đồ đệ của Chiến thần con phải thay người làm chủ đại cuộc." Ánh mắt sắc lẹm của quận chúa như mũi tên bay thẳng vào tinh thần của đám yêu ma, đối thủ có một người mạnh như vậy sao có thể không lo sợ chứ, quận chúa An Minh không chỉ mạnh về ý chí mà trong tay cô còn có Huyền Khương vô địch.
"Được rồi ta không cản nỗi con." Đến sư phụ mà cũng bất lực trước An Minh nhỏ bé.
Rồi cuộc chiến ấy cũng đã nổ ra, quận chúa đã mặc vào chiếc áo giáp, búi tóc cao lên và cầm Huyền Khương xung phong dẫn một ngàn thiên binh xuống tiếp ứng trước. Lần ra trận này không thấy Chiến thần đâu hết, Thiên đế và Thiên hậu tuy rất lo cho sự an nguy của quận chúa nhưng cũng chỉ đành chúc cô lên đường bình an. An Minh trước khi đi có nhìn về hướng của Vương điện, nơi ở của Thượng thần như một lời từ biệt trước lúc lên đường cũng bởi chính sư phụ cô từng nói một khi ra chiến trường thì không màng đến còn mạng quay về.
Quận chúa khí phách ngang trời, cầm pháp khí trong tay tiễn hết hàng vạn đám binh ma khiến ai nấy sợ khiếp vía, tuy chỉ mới là Thượng tiên nhưng pháp thuật của quận chúa đã cao gần ngang bằng với Thượng thần. Sau khi đánh bại hết đám binh ma, cô nghĩ thầm tại sao đám binh ma này lại không có người dẫn đầu, một sự nghi hoặc rất lớn xuất hiện trong cô, nhưng mà binh ma rất đông, đi theo đàn đàn lớp lớp nhưng cũng không làm chùn bước quận chúa.
Chiến thắng chung cuộc, thiên binh đồng thanh hô to An Minh quận chúa, ngay thời khắc đó bỗng nhiên trên bầu trời xuất hiện vòng tròn sáng hút cô bay lên trên không, mọi người nhận ra đó chính là hiện tượng thăng thần, chính công ơn dẹp loạn đã khiến quận chúa thăng thần sớm hơn dự định. Thiên binh thiên tướng vui mừng hô to An Minh Thượng thần không ngớt.
Ngạc nhiên và vui sướng chính là cảm xúc ở hiện tại của An Minh, cô cảm nhận được nguồn sức mạnh mà trời ban cho cô nó như một luồng điện chạy ngang đánh thức tất cả tiềm thức trong cô trỗi dậy nhưng cảm giác đó chỉ là thoáng qua mà thôi và rồi mọi thứ lại trở về như cũ.
Đang vui mừng vì được thăng thần thì một lần nữa An Minh hoang mang tột độ khi thấy cung nữ Yên Nhi của cô chạy hỗn hển tới trong bộ dạng thương tích đầy người, vô cùng nghiêm trọng.
"Quận chúa." Yên Nhi cố gắng gọi.
An Minh chạy lại đỡ tiên nữ thân cận của mình và hỏi chuyện gì đã xảy ra với cô ấy, ai đã khiến cô ấy ra nông nỗi này.
Yên Nhi khóc lóc: "Quận chúa, bảo vệ cho Thiên đế và Thiên hậu."
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sư phụ của ta đâu?" An Minh hoang mang.
"Chiến thần đang chiến đấu với Ma đế, bọn họ đánh lạc hướng Thượng thần, đánh úp vào phía Tây của Thiên giới, người mau qua đó với Thượng thần đi quận chúa."
"Để ta trị thương cho muội đã, muội cố lên Yên Nhi."
"Không quận chúa, Yên Nhi rất vui khi được ở bên cạnh của người, người mau qua đó đi nếu không em e là không kịp mất, nguyên thần của em đã bị vỡ nát khi đỡ một chưởng cho Thiên đế rồi, hên là Thượng thần đến kịp lúc nhưng mà bọn họ không chỉ có Ma đế mà còn có ba vị hoàng tử, bọn họ rất ngông cuồng, Thượng thần đã ứng chiến với Ma đế rồi."