852 từ
An Minh tỉnh dậy giữa một cánh rừng, xung quanh toàn là cây lớn cây nhỏ chen chúc nhau mọc um tùm. Cả người của cô nàng dính đầy bụi đất, cô hoàn toàn không có một chút ký ức thần tiên nào. An Minh ngơ ngác đứng dậy, trên người là bộ đồ cũ kỹ, cô từng bước từng bước tiến về phía trước, cứ đi ngẩn ngơ như vậy bởi vì cô đâu biết mình là ai và mình đến từ đâu.
Khi đi ra khỏi cánh rừng, An Minh phát hiện ra một ngôi nhà tranh, bên trong không có người, đúng là một nơi lý tưởng để cho cô tá túc. An Minh tắm rửa thật sạch sẽ, khi cô vừa bước ra khỏi nhà tắm thì hốt hoảng lớn tiếng khi thấy một chàng trai trên tay cầm kiếm đang đi vào: "Huynh là ai?"
"Tôi mới là người hỏi cô là ai mới phải." Hắn ngạc nhiên.
"Đây là nhà của huynh sao?" Cô gái rụt rè chậm rãi bước ra ngoài.
"Không phải, tôi bị lạc đường vô tình tìm ra chỗ này thôi, tôi ở đây cũng được hơn ba ngày rồi nhưng chẳng thấy ai ở xung quanh đây cả, mà cô là ai, sao lại ở đây?" Hắn từ tốn đặt kiếm lên chiếc bàn gỗ giữa nhà rồi rót trà để uống.
Cô gái hớn hở: "Thì ra huynh cũng đi lạc sao? Trùng hợp quá tôi cũng bị lạc đến đây mà nói đúng hơn là tôi khô biết tại sao tôi lại ở đây nữa."
"Nhà cô ở đâu để tôi đưa cô về."
"Tôi không nhà, không có người thân, ngoài cái tên An Minh ra thì tôi chẳng nhớ gì cả." Vẻ mặt thất vọng hiện rõ trên gương mặt của cô, cô thất vọng vì chẳng biết bản thân mình là ai hết.
Chàng trai bất ngờ: "Không lẻ cô là quận chúa An Minh?"
"Không, tôi chỉ là một cô gái bình thường thôi, không phải quận chúa gì cả, huynh xem có quận chúa nào lại ăn mặc rách rưới như tôi chứ." Cô xua tay từ chối.
Cô gái An Minh này nói chuyện rất hồn nhiên và ngây thơ, nhưng mà tên này là ai? Sao lại biết thân phận của quận chúa trong khi ở đây là hạ giới và người đứng trước mặt hắn ta đúng là quận chúa An Minh thật nhưng mà cô nàng đang lịch kiếp và bây giờ chẳng khác nào là một phàm nhân bình thường.
Chính hắn cũng suy nghĩ quận chúa An Minh tiếng lành đồn xa là một người tràn đầy khí phách, thông minh, lanh lợi và rất hoạt bát. Khác hẳn với cô gái đứng trước mặt là một người rất nhút nhát, gương mặt cũng chỉ là tạm được chứ không có xuất sắc như quận chúa thật sự. Chẳng qua chỉ là trùng tên mà thôi, hắn tự cho là như vậy.
"Trên người cô chẳng có một chút tiên khí nào chắc là tôi nhận nhầm người rồi, rất vui được quen biết cô, tôi tên là Lăng Phong." Lúc này hắn mới thoải mái mở lời với cô nàng.
"Tôi ăn học ít cho nên không hiểu những gì huynh nói cho lắm nhưng mà thôi kệ đi nếu chúng ta có duyên như vậy thì kết làm bằng hữu có được không?" Trông cô ấy rất chân thành và vô lo.
"Cô muốn kết làm bằng hữu với tôi? Cô không sợ tôi sẽ làm gì cô sao?" Hắn nhíu mày.
Lăng Phong gằn giọng lên làm cho An Minh cô nương run sợ, giật cả mình lên bởi vì bản tính của cô ấy rất nhút nhát. An Minh mang một vẻ ngoài xộc xệch, ngây thơ, hồn nhiên, nghĩ gì nói đó, tay chân thì vụng về làm cho Lăng Phong nhiều lần phải đau đầu với đống bộn bề mà cô gây ra.
Bỗng một đêm nọ, khi cả hai đã chìm vào giấc ngủ thì bên ngoài trời nổi gió lớn, như báo hiệu một cơn bão sắp tới. Cùng với đó là những tên thích khách mặc đồ đen trùm kín mít bất ngờ ập vô trong nhà, An Minh đang ngủ thì bất chợt tỉnh dậy la toáng lên vì những kẻ đó đang cầm đao cố gắng giết cô.
Ngoài kêu cứu ra thì An Minh cô nương chẳng thể làm gì được nữa, thật may Lăng Phong đã đến kịp, anh giết hết những tên đó và trấn an cô. An Minh ôm Lăng Phong cứng ngắt, cả người thì run bần bật khiến cho anh ta lúc đầu có chút ngạc nhiên nhưng rồi cũng ôm cô lại và vuốt nhẹ mái tóc của cô: "Đừng sợ nữa, không sao rồi."
"Bọn họ là ai vậy? Sao tự nhiên lại muốn giết tôi?" Lời nói thốt ra tiếng đực tiếng cái, chẳng nghe rõ được trọn vẹn một câu.
"Bọn họ đến là vì tôi đó."