MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTa Vì Nàng Mà Từ Bỏ Tất CảChương 4: Từ bây giờ đã có ta

Ta Vì Nàng Mà Từ Bỏ Tất Cả

Chương 4: Từ bây giờ đã có ta

1,510 từ

An Minh mở mắt ra, bỗng chốc nhìn trừng thẳng vào tên đã đâm mình đang đứng ngơ ngác, chỉ vài giây sau Huyền Khương đã khiến hắn bay màu, cô nhận ra tất cả những tên áo đen đó đều là những yêu ma đến từ vùng đất hoang mà trước đây là Ma giới.

"Ta đã san bằng cả Ma giới từ lâu rồi vậy mà các ngươi còn dám luyện Ma khí sao?" Tất cả đều nhận ra đó chính là An Minh quận chúa, là đồ đệ của Chiến thần, ai nấy đều khiếp sợ trước Huyền Khương của cô ta. Sau khi biết thế nào mình cũng đánh không lại, đám yêu ma đã nhanh chóng chuồng đi.

"Muội thật sự là An Minh quận chúa sao?" Lăng Phong ngạc nhiên tột độ, rõ ràng là một phàm nhân hiền lành, ngốc nghếch sao đột nhiên lại trở thành quận chúa anh dũng của Thiên giới được chứ, đúng là một cú sốc không thể tin vào những gì xảy ra trước mắt của mình được.

Không biết Lăng Phong nên vui hay nên buồn đây, cô vợ An Minh hiền lành, dễ thương bình thường vẫn chăm sóc từng miếng cơm giấc ngủ cho hắn, luôn hỏi thăm và cùng hắn tận hưởng những tháng ngày tuy hơi biến cố nhưng vẫn rất vui vẻ. Còn bây giờ là quận chúa An Minh, một người nghiêm khắc, khí phách ngút trời, không những là đồ đệ của Chiến thần mà còn là em gái ruột của Thiên đế nữa, hai thân phận cách biệt rất to lớn như vậy.

"Ngươi là ai?" An Minh hỏi.

"Huynh là Lăng Phong, là tân lang của muội đây." Tiếng trả lời như lời van xin tha thiết, xin người đừng quên ta dù có quên thì cũng hãy trả cô vợ hiền lành ấy lại cho tôi, tuy cô ấy chỉ là một phàm nhân nhưng dù sao cô ấy cũng là vợ của tôi.

"Hoang đường, ta kết hôn với ngươi khi nào mà ngươi dám nói vậy? Có tin ta cho ngươi một chưởng no đòn không?" Quận chúa không tin vào những gì mình nghe được, cô còn định lao tới đánh hắn.

"Đừng mà, muội nhìn xem trên người huynh có chỗ nào là không bị thương đâu, huynh bảo vệ cho muội hết lần này đến lần khác vậy mà giờ trở thành quận chúa rồi lại còn đòi lấy mạng của huynh?" Lăng Phong hờn giỗi.

"Ngươi còn ở đó nhiều lời thì đừng có trách ta." Quận chúa dùng thần lực của mình trị thương cho Lăng Phong, xong việc cô mới trở về Thiên giới.

Hồn của quận chúa nhập lại vào xác và cuối cùng thì An Minh quận chúa đang nằm trong An Hoa điện cũng đã tỉnh lại. Tất cả mọi người đều hò reo, vui mừng cho sự trở lại này của quận chúa, Thiên đế và Thiên hậu tổ chức tiệc cho cô nàng nhưng mà dường như quận chúa không cảm thấy vui, lúc nào trên gương mặt của cô cũng mang một nét u sầu.

Cô một mình đi dạo trong khuôn viên của Thiên cung, lê la từng bước, trên tay là bình rượu mà lúc còn sống Chiến thần thích uống nhất. Đi một hồi rốt cuộc lạc vào Vương điện lúc nào không hay, nó cứ như một quán tính, một thói quen thường ngày.

An Minh ngồi dưới gốc cây hoa đào, nơi cô chôn ủ rượu phía dưới thì thầm: Người không cho con uống rượu, đã lâu rồi con còn chẳng biết mùi rượu nó ra làm sao nhưng hôm nay không hiểu sao con uống nhiều như vậy mà lại không cảm thấy say một chút nào. Người hứa với con, sau khi đánh trận trở về sẽ cùng con thưởng thức rượu mà con đã ủ, người nói nó có hương vị rất đặc biệt, đúng vậy con đã học ủ rượu tại Cung Dung của Tần Đạo Thượng tiên mà. Người đã uống nó chưa? Cứ nói một câu, quận chúa uống một hớp, chẳng mấy chốc những vò rượu đã được lấy lên hết và uống không còn một giọt nào.

Sau đó cô thê tha đến Thiên An Môn, nơi học đạo của các học sĩ khắp nơi tụ về, tại đây mọi người tôn thờ Chiến thần và Văn thần, họ đại diện cho một bên văn, một bên võ. Lúc trước Chiến thần rất hay lui tới đây để truyền đạo lại cho các học sĩ, ông luôn nhắc về công ơn mà Văn thần đã để lại cho Thiên giới, chính vì thế Tiên đế mới tạo ra Thiên An Môn để tưởng nhớ ông ấy. Bây giờ không những tưởng nhớ Văn thần mà còn có sư phụ của quận chúa nữa. Thiên An Môn cũng chính là nơi cô gặp sư phụ đầu tiên, là nơi Chiến thần chính thức nhận An Minh quận chúa làm đồ đệ và cũng là nơi Thượng thần giúp cô trở thành Thượng tiên. Ắt hẳn Thiên An Môn là nơi lưu giữ hình ảnh của sư phụ nàng nhiều nhất, như một thói quen, quận chúa lại đến đây nhưng lần ghé thăm này không còn nhộn nhịp như xưa nữa, rất cô đơn, rất lạnh lẽo, trống trải vô cùng.

Đột nhiên có tiếng nói vọng ra từ phía sau làm cho An Minh quay người lại.

"Bái kiến quận chúa." Là một câu chào quen thuộc mà mọi người thường dùng để chào em gái ruột của Thiên đế.

"Huynh là ai? Bây giờ vẫn còn là kỳ nghỉ đông mà, sao huynh không trở về nhà đi mà ở đây một mình làm gì thế?" Quận chúa đã thấm men trong người nên lời nói cũng có chút ngữ điệu, đôi mắt cũng bắt đầu lim dim dần.

"Quận chúa uống rượu sao?" Điều này rất dễ dàng nhận ra bởi vì dáng đứng ngã nghiêng ngã ngửa của cô.

"Huynh thấy ta say à?"

"Có lẽ là vậy nên quận chúa không nhận ra ta." Lăng Phong cho hay hắn sống trên đời này một mình, không nhà không cửa cho nên dù có nghỉ đông hay không thì hắn vẫn luôn ở đây, vừa luyện tập vừa quét dọn, coi như một công đôi chuyện vậy.

"Huynh nói ta không nhận ra huynh? Vậy huynh nói xem huynh là ai nào?" Quận chúa mỉm cười biến ra một bàn trà và ngồi xuống vừa uống trà vừa nghe hắn nói, trà nóng giúp cô tỉnh táo hơn.

"Ta là Lăng Phong, là tân lang của muội." Câu nói ấy vẫn nhẹ nhàng và ấm áp như lần đầu tiên thốt lên.

"Hoang đường, ta kết hôn với huynh lúc nào chứ?" Đột nhiên An Minh quận chúa khựng lại, dường như câu nói này cô đã nghe qua ở đâu đó rồi, nó rất quen thuộc đối với cô.

Lăng Phong hớn hở trong việc kể lại chuyện quá khứ. Cả hai đã bái đường trước ngôi nhà tranh, có trời đất chứng giám, quận chúa không thể nuốt lời được.

"Ta nhớ rồi, huynh chính là tên ta đã gặp ở dưới hạ giới lúc thức tỉnh, sao huynh lì quá vậy huynh đi theo ta để làm gì?" An Minh tức tối trách mắng Lăng Phong.

"Lăng Phong là người của Thiên An Môn, lúc trước không nói thật với quận chúa, thật là thất lễ quá." Thật ra hắn làm gì có cơ hội để giải thích với An Minh, lúc đó ở hạ giới sau khi giúp hắn trị thương xong quận chúa đã trở về lại thân xác liền rồi, ngay đến một lời cảm ơn còn chưa kịp nghe.

"Huynh không cần cảm thấy có lỗi, đó chẳng qua chỉ là lần lịch kiếp thăng thần của ta thôi, ta không còn nhớ gì hết." Quận chúa vẫn ngồi đó ung dung uống từng hớp trà xem như chưa có chuyện gì xảy ra trước đó.

An Minh thì thong dong như vậy nhưng tâm trạng lúc này của Lăng Phong lại rất khác, hắn trở nên xốn xắn hơn: "Quận chúa không nhớ nhưng ta nhớ rất rõ, muội là An Minh cô nương, là người vô tình đến ngôi nhà tranh, chiếm chỗ của ta, không những thế còn quấn lấy ta, một mực đòi đi theo ta, thật sự thì ta luôn cảm thấy có lỗi vì kéo muội vào nguy hiểm, muội đã đứng ra cứu ta, tuy nói là sẽ bảo vệ muội suốt đời nhưng mà ngay thời khắc đó ta lại không bảo vệ được muội, ta xin lỗi." Lời nói càng lúc càng nhanh hơn, hắn đang ra sức gợi lại những kỷ niệm đó cho quận chúa, cô ấy không thể nói quên là quên hết được như vậy.